Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Tâm Dạng
- Chương 10
Đến cổng trường, trước khi xuống xe, tôi chuyển khoản tiền xe cho anh ta, phần ghi chú viết rõ là "Tiền xe".
Dung Thần cúi đầu nhìn điện thoại một cái, rồi ngẩng đầu lên hỏi tôi với vẻ mặt khó tin: "Không phải chứ? Em coi tôi là tài xế công nghệ đấy à?"
"Không đủ sao?"
Tôi không trả lời mà hỏi.
Không biết ngồi chiếc xe này của anh ta có đắt hơn xe công nghệ không.
Anh ta nghẹn họng: "…Đủ rồi đủ rồi, quá đủ rồi."
Tôi vừa quay người định đi vào trong trường thì phía sau bỗng vang lên giọng của Ninh Khê Nghiên.
"Kinh Lan, bạn cùng phòng của anh đang theo đuổi Tâm Dạng sao? Nếu không sao Tâm Dạng lại bước xuống từ xe của cậu ta?"
"Nghe nói Dung Thần chưa bao giờ cho con gái ngồi xe của mình đâu nha."
Bước chân khựng lại, tôi quay đầu nhìn bọn họ.
Ninh Khê Nghiên đang khoác tay Lục Kinh Lan, đứng cách đó vài bước.
Biểu cảm của Lục Kinh Lan rất thản nhiên, không nhìn ra là đang vui hay đang gi/ận.
Bầu không khí có chút gượng gạo.
Dung Thần từ phía sau đuổi tới, xách chiếc túi th/uốc màu trắng quơ quơ trước mặt tôi.
"Này Tâm Dạng, em quên lấy th/uốc rồi."
Tôi vươn tay định nhận lấy nhưng anh ta lại né đi không đưa ngay cho tôi. Anh ta thắt miệng túi lại thành một cái nơ rồi mới nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay tôi.
Lục Kinh Lan bỗng cười khẩy một tiếng: "Hờ... Cậu ta muốn theo đuổi ai là chuyện riêng của cậu ta."
"Nhưng Dung Thần này... loại hàng kém thế này mà cậu cũng cần sao?"
Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm, cố nén dòng nước mắt đang chực trào.
Ninh Khê Nghiên nhẹ nhàng kéo kéo tay áo Lục Kinh Lan, nũng nịu nói một câu.
"Kinh Lan, đừng nói như vậy mà."
Dung Thần nhìn Lục Kinh Lan cười cười, đáp bằng giọng điệu thản nhiên.
"Loại hàng gì? Mắt tôi không được tốt lắm. Lục thiếu gia nói thử xem người bên cạnh cậu đây thuộc loại hàng nào?"
Tôi kinh ngạc mất một giây, ngước mắt nhìn Dung Thần.
Anh ta nhanh chóng nháy mắt với tôi một cái.
"Tôi thấy Tâm Dạng rất tốt. Hoa nào vừa mắt người nấy, người mà Lục thiếu gia không để vào mắt nhưng tôi đây lại thích vô cùng."
Sắc mặt Lục Kinh Lan bỗng chốc sa sầm lại.
Ninh Khê Nghiên đang khoác tay anh ta cũng vô thức buông lỏng tay ra, nụ cười trên mặt cứng đờ trong thoáng chốc.
Dung Thần không thèm nhìn anh ta nữa, đưa tay nắm lấy cổ tay tôi, kéo tôi xoay người bỏ đi: "Đi thôi Tâm Dạng, tôi đưa em vào."
Bị Dung Thần kéo đi vài bước, đầu óc tôi vẫn còn hơi mông lung.
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook