Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nàng ta thỏa mãn nhìn căn phòng đầy ắp tài bạch, ánh mắt âm lãnh: "Lão bà bà, muốn hại ta sao? Không dễ thế đâu!"
"Nay bà đã c.h.ế.t, nhi t.ử của bà và tất cả những thứ bà để lại đều là của ta, ha ha ha ha!"
H/ồn phách Vương thị lơ lửng bên cạnh, đôi mắt long sòng sọc nhìn chằm chằm Vương Ấu Trinh: "Tiện nhân... tiện nhân!"
Bà ta phát ra những tiếng khò khè trong cổ họng, nhưng chẳng thể chạm vào thứ gì, "Đó là của ta... là của Chu gia chúng ta, ngươi dám..."
Ta hít một hơi thật sâu oán khí nồng đậm trên người bà ta, thỏa mãn thốt lên một tiếng vịnh than.
Vương thị đột ngột quay đầu, liền nhìn thấy ta cùng Vãn Nương với gương mặt ôn thuận. Bà ta trợn tròn mắt: "Vãn Nương... ngươi... là các ngươi, là các ngươi giở trò?"
H/ồn thể bà ta r/un r/ẩy dữ dội: "Lâm Vãn Nương, tại sao ngươi c.h.ế.t rồi mà vẫn không để cho chúng ta được yên ổn!"
Vãn Nương bình thản nhìn bà ta: "Đây chẳng phải là cái nhân do chính bà tự gieo xuống sao?"
Bà ta rít lên định lao tới. Ta vội vàng gọi lớn: "Âm ty Đại nhân c/ứu mạng!"
Giữa hư không, tiếng xiềng xích huyền thiết lại vang lên. Sợi xích khắc đầy phù văn tức khắc khóa c.h.ặ.t cổ Vương thị.
"Không... ta không cam tâm..." Vương thị đi/ên cuồ/ng giãy giụa, phù văn trên xích sáng rực, th/iêu đ/ốt h/ồn thể bà ta xèo xèo. Bà ta gào thét t.h.ả.m thiết.
Thanh âm trầm bổng của Âm ty Đại nhân truyền tới: "Thị phi đúng sai, xuống dưới kia tự khắc có Diêm Quân phán quyết."
15.
Tang lễ của Vương thị được tổ chức vô cùng sơ sài. Bởi lẽ bà ta c.h.ế.t thật không đúng lúc. Hộ bộ đang có một vị trí b/éo bở, Chu Văn Cảnh đã nhắm từ lâu, tốn bao công sức tiền bạc lo lót. Mắt thấy chức quan sắp vào tay, nay lại phải chịu tang mẫu.
Quan trường biến ảo khôn lường, kỳ hạn chịu tang tận hai năm, ai biết được sau này thế sự sẽ ra sao? Hắn dày công luồn cúi, mắt thấy sắp trèo lên được môn đình mới, giờ đây tất cả đều tan thành mây khói. Hắn ngày ngày mượn rư/ợu giải sầu, uất h/ận khôn ng/uôi.
Thế nhưng Vương Ấu Trinh chẳng hiểu những chuyện đó, nàng ta chỉ biết Vương thị đã c.h.ế.t, Chu gia này nay đã nằm gọn trong lòng bàn tay mình. Chu Văn Cảnh không tìm thấy sự an ủi nơi nàng ta. Lúc này, hắn lại chợt nhớ đến Vãn Nương.
Vãn Nương vốn dĩ ôn hòa cung thuận, hiểu ý người, rõ ràng là người thê t.ử tốt nhất... Đều tại bản thân nhất thời bị q/uỷ ám, nghe lời xúi giục của Vương Ấu Trinh.
Ngày hôm đó, hắn mượn rư/ợu xông vào phòng ta.
"Vãn Nương..." Ánh mắt hắn đỏ ngầu, chộp lấy cổ tay ta.
Ta cau mày, định rút tay lại: "Đại nhân, Ngài say rồi."
"Ta không say." Hắn dùng sức kéo mạnh, ghì ta vào lòng. Hơi rư/ợu nồng nặc phả bên cổ khiến ta buồn nôn không tả nổi.
"Vãn Nương... chỉ có nàng là hiểu ta nhất..." Hắn tự lẩm bẩm, thuận thế đ/è ta xuống giường.
Ta phiền phức vô cùng, dứt khoát nằm xuống, mặc kệ hắn ép tới. Ngay khi môi hắn định áp xuống, ta nhìn Vãn Nương đang đứng đực mặt ra trong linh đài, bất mãn nói: "Ngẩn ra đó làm gì? Phu quân ngươi đang nhớ ngươi kìa!"
Vãn Nương xua tay liên tục: "Không không không, ta đã c.h.ế.t rồi, hắn không còn là phu quân của ta nữa!"
"Ta là đang giúp ngươi đấy nhé, lẽ nào ngươi muốn ta phải hy sinh đến nước này sao?"
Vãn Nương bất đắc dĩ, đành phải hiện ra h/ồn thể. Chu Văn Cảnh đang lúc hứng khởi, vừa ngẩng mắt lên liền nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch của Vãn Nương, hốc mắt vẫn còn đang rỉ m.á.u ròng ròng...
"A——!" Hắn thét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, ngã ngồi bệt xuống đất. Đũng quần tức khắc ướt đẫm một mảng lớn.
Ta vội ngồi dậy, vẻ mặt quan thiết hỏi: "Đại nhân, Ngài sao vậy?"
"Q/uỷ... có q/uỷ... Vãn Nương, là Vãn Nương..." Hắn bò lê bò lết chạy ra ngoài, ngay cả thắt lưng cũng chưa kịp buộc lại.
Ta chỉnh đốn lại y phục, nhổ một bãi nước bọt: "Đồ vô dụng!"
16.
Sau cơn kinh hãi đó, Chu Văn Cảnh hoàn toàn "hỏng". Không phải ví von, mà là hỏng thật sự. Hắn đêm đêm gặp á/c mộng, hễ có chút gió thổi cỏ lay là tưởng Vãn Nương đến đòi mạng. Mời đạo sĩ hòa tăng về làm phép, bạc tiền tốn kém không ít nhưng chẳng thấy chuyển biến gì. Người hắn g/ầy rộc đi trông thấy, đừng nói là thăng quan tiến chức, ngay cả công vụ thường ngày cũng miễn cưỡng đối phó.
Vương Ấu Trinh ôm một kho báu vật, nhưng cũng ngày càng lo âu. Chu Văn Cảnh cứ cái bộ dạng này, sau này còn tiền đồ gì nữa? Huống hồ kỳ hạn chịu tang còn dài, vạn nhất trong thời gian này hắn lại nhìn trúng nữ t.ử khác...
Nàng ta ngồi đứng không yên, lại tới tìm ta: "Miện Linh, ngươi nói xem ta phải làm sao bây giờ..."
Ta đảo mắt: "Biểu cô nương, danh phận này tạm thời không cầu được, nhưng ít nhất cũng phải để người ngoài biết đến sự hiện diện của người chứ..."
"Ít nhất phải để đồng liêu, cấp trên của Đại nhân biết bên cạnh Ngài ấy có một người biết nặng nhẹ nóng lạnh như Người, kẻo sau này họ thương Đại nhân cô quạnh mà lo/ạn điểm uyên ương..."
Mắt Vương Ấu Trinh lại sáng lên. Phải rồi, như vậy đợi hết kỳ chịu tang, Chu Văn Cảnh dưới áp lực của dư luận cũng phải cho nàng ta một danh phận chính thức.
Cơ hội sớm đã đến. Một vị đồng liêu của Chu Văn Cảnh tân gia, bày tiệc mời khách. Hắn tuy tinh thần rệu rã, nhưng vị đồng liêu này nắm giữ chức vụ trọng yếu, hắn không dám đắc tội, đành phải gượng dậy dự tiệc.
Vương Ấu Trinh trang điểm lộng lẫy, âm thầm bám theo.
Chap 8 - Hết
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 10 - Hết
Chap 10 - Hết
Chương 9 - Hoàn
Chương 9 - Hoàn
Chương 11 - Hoàn
Bình luận
Bình luận Facebook