Kiều Mặc Vũ và Tống Phi Phi như vừa tỉnh khỏi giấc mơ, hai người vội chạy ngay sát phía sau tôi.
Kiều Mặc Vũ vừa chạy vừa than thở:
“Tống Phi Phi, đó là bạn cậu à?”
Tôi cũng có hơi bùi ngùi.
Với dáng vẻ tràn ngập sự tự tin của Lâm Ngữ Đồng, tôi còn tưởng rằng cô nàng thực sự có chút bản lĩnh nên cơm nên cháo.
Nhưng ai mà có dè, cô ta lại chẳng biết cái quái gì cả.
“Bạn cậu tự tin thật đấy!”
Tống Phi Phi thẹn quá hóa gi/ận, cô mím môi không nói gì, nhưng tốc độ chạy ở chân lại nhanh hơn, cứ như thể đoàn tàu cưỡi gió vậy.
Chúng tôi chạy rất nhanh, nhưng Thẩm Lam còn nhanh hơn.
Cô lôi Lâm Ngữ Đồng đi mà chẳng tốn chút sức lực nào, chẳng mấy chốc đã biến mất ở khúc ngoặt.
Ở đó có một căn phòng cực kỳ lớn, cánh cửa gỗ đang đóng hờ, từ khe cửa có tia sáng ấm áp lọt qua.
“Uỳnh uỳnh!”
Tôi đạp cửa xông vào không chút do dự, rồi bắt gặp ba đôi mắt sững sờ.
“Ở đâu, ở đâu hả?”
“Thứ nghiệp chướng kia, đừng hòng chạy thoát!”
Kiều Mặc Vũ và Tống Phi Phi lần lượt xông vào, hai người cùng đ/âm sầm vào lưng tôi.
Sáu đôi mắt mở to rồi co rụt vào, bỗng chốc bầu không khí trở nên ngượng nghịu.
Đây vẫn là căn phòng qu/an t/ài, phía bắc của căn phòng là một hàng giường ghép.
Những nữ th* th/ể nọ, đang nằm rất chỉnh tề trên chiếc giường ghép.
Thạch Đầu và Từ Lão Thất đang ngồi trên cái ghế đẩu nhỏ uống rư/ợu, trên bàn bày một đĩa lạc, còn cả một đĩa thịt bò kho, tôi nhìn mà thấy đói theo.
Còn lão Trương thợ săn x/á/c ch*t kia, thì lại đang ngồi xổm trên giường, ông ta đang bóp mặt một nữ th* th/ể để bón th/uốc vào miệng cô.
Vì tôi đột ngột xông vào từ cửa, cả ba người đều gi/ật nảy mình.
“Khụ khụ, đang ăn đấy à?”
Tôi ho khan hai tiếng, rồi ngồi bịch mông xuống cái ghế đẩu, sau đó tiện tay bốc hai cụ thịt bò.
“Hà, thơm phết nhỉ.”
Ánh mắt tối sầm của Từ Lão Thất nhìn chằm chằm tôi, rồi ông ta đột nhiên cười:
“Con bé này khá to gan đấy.”
Nói rồi, ông ta quay người lại nói chuyện với lão Trương:
“Ba đứa này không ổn rồi, đến lúc đó đừng làm hỏng chuyện làm ăn của chúng ta đó.”
“Hai con nhỏ kia cho ông, còn ba đứa này, thì để lại cho tôi đi.”
Lão Trương cực kỳ không bằng lòng, bộ râu quai nón của ông ta gi/ật giật, rồi nói với giọng ồm ồm:
“Đây toàn hàng loại ‘ngon’, phải ki/ếm được bộn tiền!”
Nói rồi, ông ta đưa tay ra trước ng/ực làm ký hiệu:
“Toàn mấy cô em trẻ trung tươi tắn, chỉ khoảng hai mấy tuổi, ít nhất mỗi đứa phải b/án được năm trăm nghìn tệ!”
Kiêu ngạo thật đấy, ngay trước mặt chúng tôi đây, mà lại nói là muốn b/án chúng tôi.
“Bao nhiêu cơ? Năm trăm nghìn tệ á?”
“Mẹ kiếp, ông mới năm trăm nghìn tệ ấy, cả nhà ông đều năm trăm nghìn tệ!”
Lão Trương nghẹn giọng cười, lồng ng/ực rung lên, trông có vẻ tâm trạng ông ta đang cực kỳ vui vẻ:
“Được lắm, lại còn khá bướng bỉnh cá tính, tôi thích tính cách này, nếu huấn luyện thì sẽ rất được việc.”
“Con nhỏ này cho tôi nhé, hai đứa con lại để cho ông.”
Bên cạnh ông ta có một nữ th* th/ể đang nằm, đường nét gương mặt bình thường, không đến mức xinh đẹp, nhưng nước da lại trắng ngần.
Tôi nhìn chằm chằm ấn đường cô ấy một lúc, để khẳng định suy đoán lúc trước của mình:
“Các người không phải thợ săn x/á/c ch*t, mà là tay buôn người!”
Bình luận
Bình luận Facebook