Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Thỏ Viết Truyện
- Bẫy Tình
- CHƯƠNG 26: NƯỚC Z
Tiếng động cơ gầm rú của chiếc Maybach hòa cùng tiếng sấm sét rạ/ch ngang bầu trời thành phố Tinh Cầu. Cơn mưa giông trút xuống mỗi lúc một bạo liệt, biến sàn nhựa đường của đại lộ dẫn ra sân bay quốc tế thành một dòng sông thu nhỏ, bọt nước tung trắng xóa sau mỗi cú nhấn ga đi/ên cuồ/ng của tài xế.
Bên trong xe, không gian ngột ngạt đến không ai dám thở mạnh. Kỷ Hành Chu ngồi ở băng ghế sau, toàn thân tản ra một luồng áp lực bạo ngược của một Alpha đang bên bờ vực mất kiểm soát. Mái tóc vốn luôn được chải chuốt gọn gàng giờ đây rối bời, vài lọn tóc ướt đẫm nước mưa rũ xuống trán, che đi đôi mắt đỏ ngầu những tia m/áu. Áo sơ mi mở phanh ba cúc, để lộ lồng ngựk phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở dốc. Đôi bàn tay to rộng, siết ch/ặt lấy chiếc vòng tay bạch kim khắc hai chữ Ân Hy.
Kỷ Hành Chu vốn là một kẻ lạnh lùng, cố chấp đến xươ/ng tủy. Sự kiêu ngạo của một vương tử thương trường khiến anh chưa từng biết sợ hãi trước bất kỳ thế lực nào, kể cả khi anh là kẻ sai, anh vẫn mang một sự ngạo nghễ bướng bỉnh không chịu khuất phục.
Thế nhưng, sự biến mất đột ngột của Bạch Ân Hy như một nhát d/ao chí mạng găm thẳng vào tử huyệt của anh. Anh không sợ trời, không sợ đất, nhưng anh sợ đóa hoa trà duy nhất của đời mình sẽ triệt để biến mất khỏi tầm mắt anh.
"Nhanh lên! Lái nhanh lên cho tôi!"
Tiếng gầm khàn đặc của Kỷ Hành Chu vang lên trong khoang xe, khiến người tài xế r/un r/ẩy, lập tức đạp mạnh chân ga bất chấp mặt đường trơn trượt nguy hiểm.
Khi chiếc xe phanh gấp trước sảnh VIP của sân bay quốc tế Tinh Cầu, Kỷ Hành Chu dứt khoát đẩy cửa xe lao ra ngoài. Mặc cho những hạt mưa nặng hạt t/át thẳng vào mặt, anh sải những bước dài đầy hoảng lo/ạn tiến thẳng vào bên trong sảnh lớn. Vẻ ngoài nhếch nhác, bước chân trần vội vã cùng khí chất Alpha đầy sát khí của anh lập tức thu hút mọi ánh nhìn kinh ngạc của hành khách xung quanh, nhưng anh hoàn toàn ngó lơ tất cả. Đôi mắt chim ưng của anh đi/ên cuồ/ng quét qua các bảng điện tử hiển thị lịch trình bay, tìm ki/ếm chuyến bay hướng về nước Z.
Tuy nhiên, ngay khi anh định tiến về phía cửa kiểm soát an ninh quốc tế, một dàn vệ sĩ áo đen cao lớn, trên ngựk áo găm chiếc huy hiệu hình chim ưng bạc của tập đoàn Bạch thị đã nhanh chóng bước ra, dàn thành một bức tường người vững chãi chặn đứng lối đi của anh. Dẫn đầu đoàn người là vị trợ lý thân cận của Bạch Triết Nam, khẽ cúi đầu đưa điện thoại lên trước mặt anh.
Màn hình điện thoại đang kết nối cuộc gọi video. Gương mặt góc cạnh, lạnh thấu xươ/ng của Bạch Triết Nam xuất hiện. Đối diện với sự đi/ên cuồ/ng, cố chấp của Kỷ Hành Chu, vị tổng tài của Bạch thị vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh tà/n nh/ẫn của một người làm chủ. Giọng nói trầm thấp của anh ta truyền qua loa, đóng băng cả không gian ồn ào xung quanh.
"Chủ tịch Kỷ, lời nói ngày trước ngài nói đã không giữ lời. Tiểu Hy đã rời đi, nếu ngài thấy có lỗi với bé, mong ngài buông tay cho Tiểu Hy được hạn phúc."
Kỷ Hành Chu nhìn chằm chằm vào màn hình, hai bên quai hàm siết ch/ặt đến mức phát ra tiếng ken két, bàn tay cầm chiếc vòng tay càng siết ch/ặt hơn, giọng nói run lên vì phẫn nộ và sự giằng x/é.
"Bạch Triết Nam! Trả em ấy lại cho tôi! Đây là chuyện giữa tôi và em ấy, các người không có quyền can thiệp!"
Bên kia màn hình, Bạch Triết Nam khẽ nhếch môi đầy mỉa mai, đôi mắt không một chút gợn sóng.
"Chuyện của hai người đã kết thúc từ lúc ngài mang mùi hương của kẻ khác về bên cạnh em ấy rồi. Kỷ Hành Chu, tôi đã từng nói nếu ngài làm tổn thương em ấy một lần nữa, chúng tôi sẽ đưa em ấy đi. Đừng tìm bé con nữa."
Màn hình tối đen, cuộc gọi bị ngắt tuyệt tình. Kỷ Hành Chu trân trân nhìn dòng người qua lại phía sau cửa kính lớn của sân bay, nơi một chiếc máy bay vừa cất cánh, lao thẳng vào tầng mây đen kịt của cơn bão. Anh đứng lặng giữa sảnh sân bay, sự cố chấp và ngạo nghễ trong xươ/ng tủy bỗng chốc bị một cảm giác trống rỗng, bất lực chưa từng có bao vây. Sự hối h/ận muộn màng giống như một loại đ/ộc dược ngấm dần vào m/áu. Anh khẽ cười một tiếng đầy tự giễu, ngón tay vuốt ve cái tên Ân Hy khắc trên chiếc vòng tay, ánh mắt từ tuyệt vọng dần chuyển sang một sự đi/ên cuồ/ng tột độ.
Anh quay sang nhìn người trợ lý thân cận đang r/un r/ẩy đứng phía sau, giọng nói khàn đặc nhưng mang theo mệnh lệnh tối cao không thể xoay chuyển.
"Chuẩn bị chuyên cơ cá nhân của Kỷ thị. Đăng ký đường bay sang nước Z ngay lập tức. Cho dù phải lật tung cả nước Z, tôi cũng phải mang em ấy về."
Trong khi thành phố Tinh Cầu đang chìm trong cơn bão lòng của Kỷ Hành Chu, thì tại nước Z xa xôi, ánh nắng ban mai dịu dàng đang phủ xuống căn biệt thự cổ kính của Bạch gia. Không gian nơi đây yên bình, tràn ngập mùi hương của cỏ cây và hoa trà trắng hệt như mùi tin tức tố của Bạch Ân Hy.
Kể từ ngày trở về, Bạch Ân Hy hầu như chỉ giam mình trong phòng ngủ ở tầng ba. Cậu ngồi bên cửa sổ nhìn ra khu vườn phía dưới, vóc dáng g/ầy đi trông thấy, đôi mắt phượng híp lại nhìn khoảng không vô định, đượm một nỗi buồn ly biệt nhạt nhòa. Trái tim cậu đã xuất hiện một vết nứt quá lớn, nỗi đ/au bị phản bội bởi người đàn ông mình dùng cả sinh mệnh để yêu khiến cậu kiệt quệ.
Biết đứa em trai nhỏ, bảo vật của cả gia đình đang phải trải qua những chuỗi ngày buồn, các thành viên của Bạch gia không ai bảo ai, đều gác lại mọi công việc bận rộn để thay nhau ở bên cạnh, dịu dàng chăm sóc và bầu bạn cùng cậu.
Mỗi buổi sáng, người bước vào phòng cậu đầu tiên luôn là anh cả Bạch Triết Nam. Vị Alpha cấp S+ hằng ngày thét ra lửa trên thương trường, lúc này lại tự tay bưng một khay cháo yến ấm nóng, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh giường cậu. Anh không nhắc một lời nào đến cái tên Kỷ Hành Chu, chỉ dịu dàng vuốt tóc cậu, trầm giọng nói.
"Tiểu Hy, ăn một chút đi em. Cả nhà đang rất lo lắng cho em."
Đến giờ trưa, anh ba Bạch Đình Phong vị ảnh đế kiêm ca sĩ sẽ mang vào vài cuốn sách văn học nhẹ nhàng mà cậu thích. Anh ba luôn biết cách điều tiết không khí, anh ngồi bên cạnh kể cho cậu nghe những chuyện dở khóc dở cười ở phim trường, thỉnh thoảng lại đưa tay bấu nhẹ vào má cậu dỗ dành.
"Bé con của anh ba phải cười lên thì mới xinh đẹp chứ. Chiều nay anh ba đưa em đi dạo nhé?"
Buổi chiều, khi ánh nắng dần tắt, anh tư Bạch Lạc Thần vị sĩ quan quân đội mang phân cấp Alpha SS lại rũ bỏ hoàn toàn vẻ nghiêm nghị thường ngày. Anh tư gọt từng quả táo, c/ắt thành hình thỏ con ngộ nghĩnh đặt vào đĩa cho cậu, lầm bầm với chất giọng trầm thấp.
"Tiểu Hy, em g/ầy quá rồi, anh nhìn thấy xót lắm. Từ nay anh ở nhà bảo vệ em, tên khốn nào làm em buồn, anh xử tên đó ra bả."
Không chỉ các anh trai, mà ngay cả ba mẹ cậu cũng dành trọn vẹn sự quan tâm cho đứa con út. Ba cậu, ông Bạch Gia Thành cựu Đô đốc quân đội với vẻ ngoài uy nghiêm, mỗi buổi tối đều lặng lẽ pha một ly sữa ấm mang lên phòng cho cậu, vỗ vỗ vai cậu.
"Về nhà là tốt rồi, con trai."
Trong khi đó, mẹ cậu là Tạ Thục Khuê đích thân xuống bếp nấu những món ăn mà cậu yêu thích từ nhỏ, nhìn cậu ăn thêm được một thìa cơm, mắt ông rơm rớm vì xót xa.
Thế nhưng, người có thể chạm đến tầng sâu nhất trong mặt cảm xúc của cậu lại là anh hai Bạch M/ộ Ngôn. Với tư cách là một Omega cấp S+ và là một bác sĩ tâm lý, anh hai sở hữu một mùi hương hoa nhài dịu nhẹ, luôn mang lại cảm giác an tâm tuyệt đối.
Cứ tối đến, Bạch M/ộ Ngôn lại ôm gối sang phòng Ân Hy, tự nhiên chui vào chăn rồi kéo em trai nhỏ vào lòng ôm ch/ặt. Anh nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng g/ầy guộc của cậu, dùng tin tức tố Omega dịu dàng của mình để xoa dịu sự căng thẳng trong tuyến thể của Ân Hy. Vào những đêm Ân Hy gi/ật mình tỉnh giấc vì á/c mộng, nước mắt ướt đẫm gối, Bạch M/ộ Ngôn sẽ thức cùng cậu, dịu dàng lau nước mắt cho em trai và thủ thỉ.
"Tiểu Hy của anh ngoan nào... Cứ khóc ra hết đi em, có anh hai ở đây ôm em rồi. Đừng giữ một mình trong lòng, sẽ đ/au lắm..."
Sự yêu thương, bao bọc vô điều kiện của gia đình giống như một dòng nước ấm áp, từ từ xoa dịu đi nỗi đ/au đớn trong lòng Bạch Ân Hy. Thế nhưng, khi đêm muộn buông xuống, mùi tuyết tùng trầm uất của Kỷ Hành Chu dường như vẫn là một chấp niệm quá lớn, khiến cậu dù có được yêu thương bao nhiêu, sâu trong ánh mắt vẫn phảng phất một tia sương m/ù chưa thể tan biến.
Chương 13
Chương 23
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook