Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngoại Truyện Quan Sơn Việt
Kể từ sau khi kiểm tra sức khỏe ở cô nhi viện phát hiện ra là nhóm m/áu gấu trúc, tôi đã từng bị thiếu m/áu trong một thời gian rất dài.
Nhóm m/áu gấu trúc quý giá, đứa trẻ mồ côi rẻ mạt và chẳng ai ngó ngàng tới, bên nào nặng bên nào nhẹ, hầu như chẳng ai phải đắn đo.
Tự nguyện hay bị ép buộc, tôi đã hiến m/áu không biết bao nhiêu lần.
M/áu chảy qua ống cao su, từng túi m/áu dần đầy lên.
Cơ thể nhẹ bẫng, nhưng đầu óc nặng trịch, cổ như không đỡ nổi cái đầu sắp g/ãy lìa.
... Nếu thực sự g/ãy cổ, vết thương ấy liệu có tuôn m/áu không?
Tôi thản nhiên nghĩ vậy.
Thức ăn quý giá liên tục được gửi tới, giống như nhồi vịt tìm mọi cách nhồi vào cơ thể, chuyển hóa thành dòng m/áu mới.
Đến khi da dẻ không còn trắng bệch hơn ga giường, vết bầm kim tiêm dần biến mất, tôi lại xắn tay áo để con đỉa hút m/áu ấy chui vào mạch m/áu.
Những ngày dưỡng bệ/nh, tôi thích đọc sách.
Thực tại với tôi vô nghĩa, tôi bị nh/ốt trong căn phòng khổ cực, nhìn đi đâu cũng chẳng thấy tương lai.
Sách viết: "Thượng Đế để con người hưng thịnh nơi khổ cực".
Tôi nằm trong phòng y tế chật hẹp, ngắm nhìn trần nhà mốc meo, tự hỏi:
Rốt cuộc phải là sự hưng thịnh như thế nào mới có thể xứng đáng với sự ra đời của tôi đây?
Đại khái là vào năm bảy tám tuổi đó, vận mệnh đã đón nhận một bước ngoặt.
Cặp vợ chồng doanh nhân nổi tiếng ở địa phương đến tài trợ cho cô nhi viện, tất cả mọi người đều được thay quần áo mới chỉ đến Tết mới được mặc, học thuộc lòng lời chúc phúc trước ba ngày.
Viện trưởng chọn ra lũ trẻ lành lặn, ngũ quan chỉnh chu, trí tuệ bình thường, bắt chúng tôi đứng im giữa mùa đông giá rét chờ "boss" đến kiểm tra.
Hôm ấy rất đông người xuất hiện.
Phóng viên, truyền thông, nhà hảo tâm, nhân viên công ty.
Nhưng thứ tôi nhớ rõ nhất vẫn là dáng vẻ Phương Thời bước xuống từ chiếc xe sang.
Cậu ấy để tóc xoăn màu hạt dẻ, đi đôi bốt da cừu bẻ cổ.
Như con búp bê đắt giá trong tủ kính, đôi mắt to tròn gắn trên khuôn mặt nhỏ xinh, da trắng mịn, môi đỏ mọng, tò mò nép sau bố mẹ ngắm nhìn thế giới xa lạ trước mắt.
Như chú cừu non.
Đôi mắt ấy lớn lên trong nhà kính ấm áp, chưa từng biết giá lạnh là gì.
Trong lúc vợ chồng doanh nhân nhận phỏng vấn, cậu ấy chạy vào đám trẻ mồ côi, sờ chỗ này chạm chỗ nọ, hỏi đủ thứ câu ngớ ngẩn.
Những đứa trẻ khác sợ hãi và nịnh nọt vây quanh, như ong thợ vây quanh ong chúa, tranh nhau dâng lên đồ chơi cũ kỹ, bánh kẹo rẻ tiền, rồi hả hê vì một ánh mắt của thiếu gia mà hân hoan nhảy múa, cảm thấy vinh dự vô ngần.
Tôi không lại gần, chỉ đứng xa nhìn, cảm thấy chúng ng/u ngốc đến buồn cười.
Rồi ánh mắt quý tộc ấy rơi vào tôi.
"Mắt của bạn đẹp quá."
Cậu ấy ngẩng mặt, bàn tay non nớt vén mái tóc che mắt tôi, tỉ mẩn nhìn ngắm tôi.
Đôi mắt của cậu ấy rất trong trẻo, con ngươi đen láy sáng đến mức có thể soi bóng tôi: "Giống như đ/á quý vậy."
Đây là căn bệ/nh chung của giới nhà giàu —
Bởi vì từ nhỏ đã sống trong đống đ/á quý, nên nảy sinh tình cảm đ/ộc nhất với thủy tinh.
Chẳng lẽ cậu ấy không biết, đôi mắt mình cũng rất đẹp sao?
Tôi tránh tay cậu ấy, kéo mái tóc che mắt lại.
Những người khác sợ tầm mắt của Phương Thời chuyển sang chỗ tôi, vội vàng mách lẻo: "Thiếu gia, đừng chạm vào nó, bẩn lắm."
Họ cười cợt nói: "Nhìn mắt nó là biết ngay nó là một đứa con lai tạp chủng rồi."
Phương Thời có chút tức gi/ận nhìn họ: "Bạn ấy không phải tạp chủng, mà là con lai, tổ tiên bố mẹ tôi cũng có dòng m/áu nước ngoài đấy!"
Nhìn họ im thin thít, Phương Thời rất đắc ý, giống như đã làm được một việc tốt tày trời, khẽ hếch cằm nhìn tôi: "Tôi sẽ bắt họ xin lỗi bạn."
Hoàn toàn không biết, cậu ấy đã chuốc họa lớn cho tôi.
Ánh mắt tôi lướt qua lũ trẻ mồ côi đang trợn mắt hằn học, thở dài trong lòng.
Thế giới này là khổ nạn Thượng Đế dành riêng cho tôi.
Tôi lớn lên ngâm mình trong á/c ý, đột nhiên thấy thứ ngây thơ thuần khiết này, bất giác bật cười.
Vì thế, hiếm hoi tôi dịu dàng khuyên bảo cậu ấy: "Đừng có xen vào chuyện của người khác."
Gương mặt xinh đẹp của Phương Thời vì bất ngờ mà méo mó.
Hình như chưa từng nghĩ, lại có kẻ từ chối thiện ý.
"Bạn... bạn đừng có không biết điều!"
Cậu ấy đỏ mặt tía tai, dậm chân chạy đến chỗ bố mẹ.
Không lâu sau, đôi vợ chồng doanh nhân thanh lịch dắt theo Phương Thời vừa khóc vừa mếu đi đến.
Tôi lạnh lùng ngẩng mắt nhìn họ.
"Tiểu Thời, mau xin lỗi anh đi."
Người phụ nữ đẩy nhẹ lưng con trai, cười xin lỗi với tôi: "Xin lỗi cháu, con trai cô bị chiều hư rồi, nói năng không biết nặng nhẹ."
Phương Thời trợn mắt kinh ngạc: "Mẹ, rõ ràng là bạn—"
"Còn đang quay hình, đừng gây phiền hà cho mọi người."
Người đàn ông ép Phương Thời xin lỗi tôi.
Dưới ống kính độ phân giải cao, Phương Thời oán h/ận nhìn tôi.
Cậu ấy lấy tư cách gì mà oán h/ận tôi?
Trong cái bộ n/ão nhỏ như hạt hạnh nhân kia của cậu ấy lẽ nào chẳng bao giờ nghĩ tới hoàn cảnh của tôi khi bị ép phải nhận lời xin lỗi của thiếu gia sao?
Tôi hiếm khi gh/ét một người.
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 16
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook