Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nghe đến đây, chiếc điện thoại trên tay tôi tuột xuống, rơi cái "bạch".
Câu chuyện vốn chỉ khiến người ta tò mò đôi chút, nay sau khi bổ sung thêm một phần sự thật, lại càng trở nên bí ẩn khó lường hơn.
Bên ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, có người vừa đi ngang qua.
Tiếng bước chân này khiến tôi sởn gai ốc.
Xem ra có kẻ nghe lén, nhưng không biết đã nghe từ bao giờ.
Bố đứng dậy, nhìn qua khe cửa một lúc, quay đầu lại, cả người đã bình tĩnh hơn nhiều.
So với sự hoảng lo/ạn khi mới nhìn thấy người giả lần đầu.
Lúc này, ông không ngừng nuốt nước bọt, trong mắt lóe lên tia sáng tham lam.
「Nhất Đồng, con cũng từng nghe ông nội kể về hương vị th!t người giả rồi đúng không?」
Tôi hơi sững sờ, nhanh chóng hiểu ra ý ông.
Gần như đồng thanh, chúng tôi cùng nói:
「Tươi hơn cá, thơm hơn th!t lợn, vị th!t ngọt lịm hòa quyện trong cái tươi ngon——」
Ánh mắt bố nhìn ra xa xăm, có chút mất tiêu cự.
「Trần Tấn ở nhà mình hai hôm nay rồi, tối nay ra tay thế nào?」
Nghe thấy câu này, tôi thoáng kinh ngạc.
Dẫu sao đối với tôi, gi*t một con người giả và gi*t một người sống cũng chẳng khác gì nhau.
Hơn nữa, tạm thời vẫn chưa có bằng chứng x/ác thực nào chứng minh anh họ là người giả.
「Bằng chứng thì dễ thôi, con có thể lật lại cuốn sổ tay ông nội để lại.」
Bố xoa đầu tôi, cưng chiều nói.
「Cho con một buổi chiều, tối nay nếu vẫn không đoán ra, bố sẽ nói cho con biết.」
Đột nhiên, sắc mặt ông thay đổi, thấp giọng dặn dò.
「Nhưng tuyệt đối phải nhớ, chuyện này không được nói cho mẹ con, mẹ con không có khả năng phân biệt người giả đâu.」
Tôi còn hỏi thêm về việc xử lý th* th/ể.
Dù sao trong xã hội hiện đại, một người sống sờ sờ biến mất không phải chuyện dễ dàng che đậy.
Nếu xươ/ng cốt còn sót lại giống người, cũng rất khó xử lý.
Thế nhưng, bố tỏ ra vô cùng bình thản, chỉ nhạt nhẽo đáp.
「Yên tâm, đến tối con sẽ biết.」
Thế là tôi không xoắn xuýt nữa, tập trung giải quyết câu đố của mình.
Dù thế nào đi nữa, tôi cũng phải tìm ra bằng chứng x/ác thực để chứng minh anh họ là người giả.
Nếu không, nhỡ đâu gi*t nhầm người thật thì sao?
Trong phòng khách, cả nhà chúng tôi và anh họ ngồi cùng nhau xem tivi.
「Phim truyền hình bây giờ đúng là cẩu huyết thật, cứ cố tình làm cho bi kịch.」
Anh họ Trần Tấn ngồi giữa ghế sofa, lướt điện thoại, lắc đầu liên tục.
Trên tivi đang chiếu bộ phim khổ tình kinh điển, nữ chính hiền lành gào khóc, tố cáo kẻ x/ấu.
Mẹ tôi ngồi bên cạnh xem mà lau nước mắt.
「Thảm quá, sao người tốt lại chẳng được đền đáp gì cả……」
Bố nhìn người mẹ quá đỗi hiền lành, dở khóc dở cười, đành ôm bà vào lòng, thấp giọng an ủi.
Vì vậy, không được để mẹ biết hành động của tôi và bố.
Tôi ngồi uống nước dưới chân ghế sofa, thầm nghĩ.
Sau đó cúi đầu nhìn bức ảnh chụp trong điện thoại—bức chân dung của cô cả.
Chính là bức ảnh người phụ nữ tết tóc bím quái dị đó.
Đồng thời, tôi đối chiếu với bức ảnh, không ngừng liếc nhìn anh họ Trần Tấn.
Dù là một cái rùng mình nối tiếp một cái rùng mình, cả hai hình ảnh đều khiến tôi sởn gai ốc.
Tôi vẫn luôn suy nghĩ về phương pháp phân biệt người giả mà ông nội để lại.
「Cách phân biệt người giả, so với con người, nó giống như một con người trên lý thuyết hơn.」
Rốt cuộc câu này có nghĩa là gì?
Thế nào là con người trên lý thuyết chứ?
Tôi suy đi nghĩ lại mãi mà vẫn không hiểu, cho đến khi Trần Tấn quay đầu nhìn thẳng về phía tôi.
Sau đó anh đứng dậy, đột nhiên bước nhanh về phía tôi.
Chỉ trong một khoảnh khắc, tay chân tôi lạnh ngắt, tim đ/ập dữ dội, thậm chí răng tôi cũng bắt đầu đá/nh vào nhau.
Trong sự căng thẳng tột độ, tôi cảm thấy n/ão bộ vận hành với tốc độ chóng mặt.
Cùng với việc anh họ tiến lại gần là khuôn mặt của người giả.
Ngay cả từng "nốt ruồi nhỏ" trên mặt anh cũng hiện rõ mồn một.
Bộ n/ão bị kí/ch th/ích đột nhiên lóe lên một tia sáng, tôi bật đứng dậy.
Bố đã biết sự thật cũng vội vàng đứng lên, chỉ có mẹ là vẫn ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Trần Tấn nheo mắt, thắc mắc khua tay trước mặt tôi.
「Trần Nhất Đồng, em uống nhầm th/uốc à, sao cứ nhìn chằm chằm anh thế?」
Đó là một câu đối thoại cực kỳ phù hợp với thiết lập nhân vật.
Khuôn mặt giống hệt người anh họ trong ký ức của tôi.
Thậm chí phong cách ăn mặc cũng không hề thay đổi so với vài năm trước.
Nhưng tôi vẫn khẳng định.
Anh ta, chính là người giả.
12
Chương 11
Chương 15
Chương 14
Chương 10
Chương 12
Chương 14
7
Bình luận
Bình luận Facebook