Sau Khi Sống Lại, Thiếu Gia Giả Trở Thành Vạn Người Mê

Khoảng thời gian trôi qua đã quá mức lâu dài rồi, đối với Thẩm Lạc mà nói, chuyện này tính ra đã là chuyện của hai mươi năm về trước rồi cơ.

Kiếp trước vào cái thời điểm khi cậu từ khu đô thị mới quay trở về Thẩm gia, Nhậm Hằng đã được tiến hành phẫu thuật cấy ghép ốc tai điện tử nhân tạo từ lâu, thính lực đã hoàn toàn khôi phục lại trạng thái bình thường như bao người khác, căn bản không cần phải đeo thêm máy trợ thính làm gì nữa cả.

Ngày hôm nay bị Tiểu Nguyệt lôi chuyện cũ ra m/ắng nhiếc một trận như vậy, Thẩm Lạc mới gi/ật mình kinh hãi nhận ra bản thân mình vậy mà lại quên bẵng đi mất cái tình trạng cơ thể b/ệnh tật này của Nhậm Hằng.

Cái này đúng là cái kiểu nửa đêm tỉnh giấc cũng phải tự vả vào mặt mình một cái thật đ/au cho chừa cái thói vô tâm đi mà.

Thẩm Lạc tự trách cắn rứt lương tâm đem toàn bộ đống mô hình quý giá ở bên trong phòng mình thu xếp đóng hết sạch vào trong thùng các-tông, liên lạc mất nửa ngày trời với bên phía người m/ua đồ cũ, còn tự mình lặn lội chạy ra ngoài một chuyến, đến khi đi quay trở về đi ngang qua con sông này, liền muốn đứng lại nhìn ngắm một chút xem sao, kết quả là sơ ý một cái liền làm rơi mất chiếc thiết bị đầu cuối xuống dưới nước.

Cậu đúng là một gã ngốc nghếch vụng về thật mà.

Chẳng trách được Nhậm Hằng lại nhất quyết không muốn cùng lập đội với cậu……

"Trước đây là do em quá mức cứng đầu không hiểu chuyện, em thực sự vô cùng hối h/ận."

"Em sẽ đem b/án sạch bách toàn bộ đống mô hình mà em sưu tầm bấy lâu nay đi…… để m/ua cho anh một chiếc máy trợ thính đời mới tốt hơn nữa. Chắc chắn sẽ rất nhanh thôi sẽ xuất hiện các loại công nghệ kỹ thuật mới an toàn hơn, có thể hoàn toàn chữa trị dứt điểm cho đôi tai của anh…… Đến lúc đó, em……"

Thẩm Lạc càng nói lại càng cảm thấy chột dạ thiếu tự tin, nếu như là người khác làm cho bản thân mình bị mất đi thính lực, mà cuối cùng chỉ có thể đưa ra một chút bồi thường ít ỏi nhỏ nhoi đến mức thương hại như thế này, cậu nhất định sẽ nổi trận lôi đình tức ch*t đi được. Thế nhưng bản thân cậu lúc này cũng hoàn toàn không biết mình còn có thể làm được thêm những việc gì khác để bù đắp nữa đây.

Nhậm Hằng nhìn nhìn cậu, rốt cuộc cũng chỉ khẽ lắc đầu từ chối: "Không cần đâu."

"Tại sao chứ? Anh không chịu tha thứ cho em sao."

"Không phải đâu. Mấy cái mô hình đó, rõ ràng là cậu đều vô cùng yêu thích chúng cơ mà."

"Thế nhưng, đương nhiên đúng là anh quan trọng hơn đống đồ đó nhiều chứ. Nếu như anh không chịu tha thứ cho em thì……"

"Tôi chưa từng có ý oán trách cậu bao giờ cả."

Thẩm Lạc ngẩn ra một thoáng.

Ánh mắt của Nhậm Hằng vô cùng nhu hòa ấm áp, đưa tay lên khẽ vuốt ve gò má của cậu, nhìn qua vậy mà tâm trạng có vẻ như đang khá là tốt nữa cơ.

So sánh với việc Tiểu Nguyệt bấy lâu nay cứ luôn ghi h/ận khắc cốt ghi tâm cái chuyện anh nhảy xuống sông năm đó, thì điều mà Nhậm Hằng luôn luôn ghi nhớ sâu sắc trong lòng lại là một câu chuyện hoàn toàn khác biệt.

Từ cái khoảnh khắc lần đầu tiên nhìn thấy Thẩm Lạc ở bên trong viện mồ côi năm đó, anh đã biết rõ mồn một Thẩm Lạc không hề thích anh, không muốn có thêm một người anh trai, càng không muốn để anh bước chân vào trong Thẩm gia một chút nào.

Cho đến tận ngày hôm nay anh vẫn còn nhớ rõ mồn một hình ảnh vị tiểu thiếu gia nhỏ tuổi ăn mặc bộ đồ tây nhỏ nhắn, thắt chiếc nơ nhỏ chỉnh tề, tinh tế xinh đẹp gần như là một chú búp bê bằng sứ trưng bày ở trong tủ kính tiệm bách hóa năm đó, vừa mới nhìn thấy anh một cái liền dẩu cái mỏ lên cao thật là cao, thậm chí còn không tiếc khóc lóc om sòm quậy phá một trận lôi đình để ngăn cản việc nhận nuôi được diễn ra.

Thế nhưng vào cái khoảnh khắc khi anh mở miệng c/ầu x/in cha nuôi và mẹ nuôi, muốn để cho Tiểu Nguyệt cùng đi theo anh quay trở về nhà. Anh chỉ có thể nhìn thấy được sự xa cách lạnh nhạt vô cảm ở bên trong ánh mắt của hai vị người lớn, nhưng duy nhất chỉ có ở bên trong đôi mắt của vị tiểu thiếu gia Thẩm Lạc đây là anh nhìn thấy được sự xót thương lương thiện đầy rẫy lòng trắc ẩn.

Chính Thẩm Lạc là người đã ngang ngược ra sức kéo gi/ật Thẩm phụ và Thẩm mẫu đang chuẩn bị quay người rời đi trở ngược vọt vào trong phòng, dùng chính cái chiêu trò khóc lóc om sòm quậy phá mà vừa nãy cậu còn dùng để kịch liệt cự tuyệt anh, để tiếp nhận sự tồn tại của đứa em gái ruột của anh.

"Nhưng mà con muốn em gái của anh ấy cơ, bắt anh ấy phải cho em gái làm em gái của con!"

Danh sách chương

5 chương
20/08/2026 21:58
0
20/08/2026 21:57
0
20/08/2026 21:57
0
11/08/2026 14:21
0
11/08/2026 14:20
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu