Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
01.
Thẩm Trạch thấy lần này tôi đồng ý dứt khoát, vẻ nghi ngờ trên mặt càng đậm, “Em không gi/ận sao?”
Tôi biết anh ta tại sao lại hỏi như vậy. Trước đây, tôi đã cãi nhau với anh ta không biết bao nhiêu lần vì Tô Mạch.
Sau khi anh trai mất, em trai Thẩm Trạch không yên tâm để người chị dâu góa bụa sống một mình. Anh ta thường mượn danh nghĩa anh trai để lén lút chăm sóc, chu cấp cho Tô Mạch.
Tôi và Thẩm Trạch đang sống trong khu chung cư cũ ba mẹ tôi để lại gần trường học, chen chúc cùng cả gia đình lớn bé của anh ta.
Anh ta xót Tô Mạch, bèn sắp xếp cho cô ta vào khu chung cư cao cấp đối diện với chúng tôi. Thậm chí mỗi ngày còn dành thời gian riêng để đi cùng Tô Mạch.
Trước đây, vì những chuyện này, chúng tôi đã cãi vã không ít. Sau khi biết Tô Mạch có th/ai, thì anh ta kích động đưa người về nhà cho ba mẹ xem.
Trưa hôm đó, hai ông bà già nhà họ Thẩm liền làm một bàn lớn mời họ hàng, tiện thể tuyên bố tin vui này.
Tôi đang đi làm giữa chừng, thấy ảnh họ hàng gửi trong nhóm gia đình mới biết chuyện. Khi xin nghỉ về nhà, họ đang quây quần bên bàn ăn chuẩn bị dùng bữa.
Thấy tôi đột ngột về nhà, vài người ngồi giữa lập tức hoảng lo/ạn. Phản ứng mạnh nhất là Thẩm Trạch và Tô Mạch bên cạnh anh ta. Cả hai hoảng hốt đứng dậy, mặt đầy vẻ chột dạ.
Thấy vậy, mẹ Thẩm vội vàng chữa ch/áy, tuyên bố đứa bé trong bụng Tô Mạch là con của anh Cả quá cố.
Tôi nhìn cái bụng phẳng lì của Tô Mạch mà cười lạnh. Anh Cả nhà họ Thẩm đã mất gần nửa năm rồi, giờ này mới phát hiện ra là có con của anh Cả sao?
Thấy sắc mặt tôi ngày càng tệ, Tô Mạch vội vàng giải thích. Nói rằng vì cô ta quá g/ầy, nên bụng mới không lộ rõ, mong tôi đừng nghĩ ngợi nhiều.
Thẩm Trạch cũng lập tức kéo tay tôi thề thốt, nói anh ta chỉ vì anh Cả đã khuất nên mới quan tâm Tô Mạch. Anh ta cam đoan sau này tuyệt đối không tiếp xúc riêng với chị dâu nữa, tránh gây hiểu lầm không đáng có, c/ầu x/in tôi vì con cái mà tin anh ta một lần.
Tôi nhìn đứa con gái mới học lớp 2, đang ngơ ngác lắng nghe chúng tôi cãi nhau bên cạnh. Cuối cùng tôi vẫn mềm lòng vì con. Chỉ nói là để ba mẹ chồng chuyển sang chăm sóc Tô Mạch, còn Thẩm Trạch sau này không được tiếp xúc với cô ta nữa, rồi thôi không truy c/ứu.
Suốt thời gian qua, Thẩm Trạch luôn làm rất tốt. Thời gian sau khi tan làm mỗi ngày về cơ bản đều dành cho tôi và con gái.
Tôi cứ tưởng mọi thứ đã trở lại bình thường. Sáng nay, sau khi Chính quyền vừa đưa tin khuyên mọi người khóa ch/ặt cửa nẻo, tích trữ vật tư. Không ngờ Thẩm Trạch đã vội vội vàng vàng chạy ra khỏi nhà.
Ban đầu tôi nghĩ anh ta đi đón con m/ua đồ tích trữ, nhưng giờ đây nhìn hai người đang ôm sát lấy nhau ở cửa. Còn gì mà không hiểu rõ nữa?
Tôi cười nhìn họ, nắm ch/ặt chìa khóa trong lòng bàn tay, nuốt xuống tin tức vốn định nói cho Thẩm Trạch, “Chị dâu đang mang th/ai, một mình ở ngoài quả thực không an toàn. Trong nhà đông người, vừa hay có người trông nom.”
“Ở lại đây là hợp lý rồi.”
02.
Thẩm Trạch rõ ràng không hoàn toàn tin tưởng tôi. Nhưng anh ta đảo mắt một vòng, không biết nghĩ ra điều gì, lại khôi phục vẻ mặt kiêu ngạo: “Bây giờ bên ngoài đâu đâu cũng tranh giành vật tư, phụ nữ như các em ra ngoài căn bản là không an toàn.”
“Chính quyền đã nói rồi, khóa ch/ặt cửa sổ đừng ra ngoài. Chỉ cần em biết điều một chút, mọi người sẽ không làm khó em đâu.”
Tô Mạch phía sau Thẩm Trạch cũng khẽ cười gật đầu: “Lâm Mạn à, anh Trạch nói đúng, chúng ta đều là người một nhà, vốn dĩ nên giúp đỡ lẫn nhau.”
Trong lúc nói chuyện, Thẩm Trạch đã đỡ Tô Mạch vào phòng khách, ngồi xuống ghế sofa.
Tô Mạch đã hoàn toàn ra vẻ nữ chủ nhân. Cô ta tùy ý ném áo khoác lên ghế sofa, cầm đĩa trái cây đã được c/ắt sẵn trên bàn lên ăn. Đây là phần tôi chuẩn bị cho con gái sắp tan học.
Con gái tôi thích ăn quýt, tôi đã bóc sẵn mấy quả. Đợi con bé về là có thể ăn được. Không ngờ lại bị Tô Mạch chiếm tiện nghi trước.
“Em gái Lâm Mạn, cảm ơn em đã chuẩn bị quýt cho chị.” Cô ta đỡ bụng, cười nhìn sang Thẩm Trạch bên cạnh. Ánh mắt tràn đầy sự ngọt ngào, “Sau khi m.a.n.g t.h.a.i chị thèm ăn chua lắm, đứa bé này đảm bảo là con trai.”
Thẩm Trạch vẻ mặt dịu dàng, cách lớp quần áo khẽ xoa bụng Tô Mạch, “Con trai con gái gì cũng tốt, nhà mình không câu nệ chuyện đó.”
Nói xong, anh ta dường như mới nhận ra điều bất ổn, rụt tay lại bắt đầu chữa lời: “Ý anh là, Mạn Mạn sinh cũng là con gái, ba mẹ cũng có nói gì đâu.”
Anh ta quay đầu lại nhìn tôi, giọng nói mang theo một tia chột dạ: “Vợ à, em nói xem?”
Tôi trả lời tin nhắn của bạn bè xong mới đáp: “Đúng thế, bụng chị dâu là đứa con duy nhất của anh Cả, bất kể là trai hay gái, ba mẹ chắc chắn sẽ rất quý.”
Đúng lúc này, ba mẹ Thẩm xách theo mấy túi lớn đồ đạc mở cửa đi vào. Thấy Tô Mạch đang ngồi đó, hai người lập tức vui mừng. Treo túi rau trên tay vào tay tôi, dặn tôi nấu thêm vài món, rồi ngồi phịch xuống cạnh Tô Mạch.
Bốn người trước mắt tôi cười nói rôm rả. Hoàn toàn là dáng vẻ một gia đình thân mật.
Chỉ là bây giờ tôi không còn thời gian để bận tâm vì những chuyện này nữa. Vừa nãy, bạn tôi đã gửi tin nhắn. 7h tối nay, thành phố sẽ bị phong tỏa toàn diện.
Mà bây giờ, đã là năm rưỡi rồi.
Chương 17
Chương 24
Chương 27
Chương 32
Chương 6
Chương 30
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook