Bẫy Tình

Bẫy Tình

Chương 9: Bữa tối

10/06/2026 15:58

Sau khi được Kỷ Hành Chu tự tay chườm đ/á và bôi th/uốc, Bạch Ân Hy rốt cuộc cũng đã ngưng khóc. Thế nhưng, dư chấn của cái t/át tà/n nh/ẫn ban nãy vẫn còn hiện rõ trên cơ thể nh.ạy cả.m của cậu Omega cấp S. Một bên má trắng nõn của cậu vẫn còn sưng nhẹ, kéo theo vành mắt và chóp mũi đều đỏ hoe, trông tội nghiệp và đáng thương vô cùng, hệt như một chú thỏ nhỏ vừa bị bão táp dập vùi. Cậu khẽ cử động bờ vai g/ầy, có chút lóng ngóng định đứng dậy bước ra ngoài để dọn dẹp đống giấy tờ hồ sơ bị rơi vãi lúc nãy để tiếp tục làm việc. Thế nhưng, cậu đâu biết rằng trong lúc cậu đang khóc thút thít trong phòng nghỉ, đống hỗn độn ngoài kia đã được các thư ký khác r/un r/ẩy thu dọn sạch sẽ từ lâu.

Ngay khi Ân Hy vừa có ý định đứng lên, một bàn tay to lớn, ấm áp của Kỷ Hành Chu đã giữ ch/ặt lấy cổ tay mảnh khảnh của cậu lại. Lực tay của anh không mạnh nhưng lại tràn đầy sự kiên định, không cho phép cậu cự tuyệt.

Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay, nhận ra đã đến giờ tan tầm, liền thản nhiên đứng dậy. Trước ánh mắt ngơ ngác của Ân Hy, Alpha cấp S tự tay nhấc chiếc áo khoác vest màu đen bản to của mình lên, nhẹ nhàng nhưng đầy tính chiếm hữu bao bọc lấy thân hình nhỏ nhắn của cậu.

Chiếc áo vest quá khổ trùm lên người Ân Hy, không chỉ khéo léo che đi một bên má đang sưng đỏ của cậu trước ánh nhìn của người ngoài, mà mùi hương tuyết tùng trầm ấm, mạnh mẽ vương trên áo còn lập tức quấn quýt lấy hương hoa trà, như một lời khẳng định chủ quyền đầy công khai và tuyệt đối. Bạch Ân Hy lúng túng, hai má nóng ran, cậu rụt rè đẩy nhẹ chiếc áo ra vì sợ các nhân viên ngoài kia nhìn thấy sẽ lại dị nghị. Nhìn thấy sự kháng cự nhỏ nhoi của thỏ con, đôi mắt thâm trầm của Kỷ Hành Chu tối lại, anh cúi đầu, ghé sát tai cậu rồi trầm giọng nói.

"Em ra ngoài với bộ dạng này, là muốn tôi tiếp tục xử lý thêm vài người nữa sao?"

Lời đe dọa đầy dung túng và bá đạo của người đàn ông quyền lực khiến Bạch Ân Hy sợ hãi rụt cổ lại. Cậu sợ nếu mình còn bướng bỉnh, vị chủ tịch này thực sự sẽ gạch tên thêm vài người nữa mất. Cuối cùng, thỏ con đành ngoan ngoãn gật đầu, khép nép đi theo sau bóng lưng vững chãi của anh, bước vào chiếc thang máy VIP dành riêng cho chủ tịch để đi thẳng xuống bãi đỗ xe ngầm, rời khỏi tập đoàn mà không ai hay biết.

Chiếc Maybach sang trọng lướt đi trong ánh đèn neon rực rỡ của thành phố Tinh Cầu khi màn đêm buông xuống. Điểm đến của bọn họ là một nhà hàng cao cấp mọc lên giữa một khuôn viên sân vườn yên tĩnh, nơi vốn dĩ chỉ phục vụ cho giới siêu giàu và các dòng tộc quyền quý bậc nhất. Không gian nơi đây xa hoa nhưng biệt lập, mỗi một bàn ăn đều là một phòng đặt riêng tư.

Thế nhưng, một sự trùng hợp bất ngờ đã xảy ra. Ngay trên đoạn hành lang trải thảm dẫn đến phòng đặt VIP, Kỷ Hành Chu và Bạch Ân Hy vô tình chạm mặt hai nhân vật vô cùng quen thuộc đang đi từ hướng ngược lại. Đó chính là Doãn Hy Thần và Lăng Tư Duật.

Doãn Hy Thần vừa mới kết thúc buổi chiều làm việc mệt mỏi ở Doãn thị, liền bị gã l/ưu ma/nh Lăng Tư Duật dùng đủ mọi lý do bám đuôi lôi kéo đi ăn tối. Vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy cậu em họ ngoan ngoãn của mình đang đi cạnh Kỷ Hành Chu, lại còn khoác trên người chiếc áo vest rộng thùng thình của anh, nhị thiếu gia Doãn gia liền há hốc mồm kinh ngạc không thôi. Nhưng ngay sau đó, khi ánh mắt của Doãn Hy Thần lướt qua chiếc áo vest, nhìn trúng một bên má sưng đỏ tấy cùng đôi mắt hoen lệ của em trai, lồng ngựk anh ta lập tức phập phồng vì tức gi/ận. Hy Thần lao vọt tới, nắm lấy vai Ân Hy, xót xa hỏi.

"Ân Hy! Mặt em lại thế kia? Ai... ai đã b/ắt n/ạt em hả?!"

Bạch Ân Hy gi/ật mình, lúng túng chưa biết phải giải thích toàn bộ drama ở công ty chiều nay thế nào để anh họ không xù lông lên, thì từ phía sau, Lăng Tư Duật đã thong thả bước tới. Gã thiếu gia nhà họ Lăng nở một nụ cười lười biếng, cợt nhả đầy gợi đò/n, giơ tay vỗ vỗ vai Doãn Hy Thần rồi lên tiếng giải vây.

"Doãn nhị thiếu gia, em lo cho em họ quá nhỉ? Tôi đảm bảo với em là Hành Chu cưng em ấy còn không hết, sao gã dám b/ắt n/ạt. Thay vì lo cho người khác, em hãy lo cho tôi đây này! Cái chân bị em giẫm vẫn còn đ/au nhức lắm đấy nhé."

Doãn Hy Thần tức gi/ận quay sang liếc Lăng Tư Duật một cái sắc lẹm, h/ận không thể giẫm thêm cho gã g/ãy nốt cái chân còn lại. Đó là chuyện đã xảy ra từ hai tuần trước, tên này đ/au gì mà đ/au lắm thế.... Bầu không khí giữa hai vị Alpha đỉnh cấp bỗng chốc trở nên căng thẳng. Kỷ Hành Chu đứng bên cạnh, gương mặt không một chút cảm xúc, anh lạnh lùng nhìn bạn thân của mình, chất giọng trầm thấp mang theo sự cảnh cáo rõ rệt.

"Lăng Tư Duật, quản người của cậu cho kỹ. Chúng tôi phải đi ăn tối."

Nhìn thấy anh họ sắp sửa vì mình mà gây chiến với Kỷ Hành Chu, Bạch Ân Hy vội vàng lên tiếng. Cậu ngước đôi mắt phượng ngập tràn sự cầu khẩn nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, nhẹ nhàng nhỏ giọng hỏi.

"Chủ tịch Kỷ, hay là... ngài có phiền không nếu chúng ta cùng ăn tối?"

Nghe thấy lời đề nghị chủ động đầy dịu dàng của thỏ con, sắc mặt âm trầm của Kỷ Hành Chu mới dịu đi vài phần. Anh khẽ ừm một tiếng coi như đồng ý.

Lăng Tư Duật đứng bên cạnh chỉ chờ có thế, anh ta nhanh như chớp chớp lấy cơ hội, một tay nắm lấy cổ tay Doãn Hy Thần kéo đi theo, kề sát tai nhị thiếu gia đang hừng hực sát khí kia mà thì thầm to nhỏ.

"Nếu em lo cho cậu em họ của em, chi bằng chúng ta cùng đi để giám sát. Nhưng nhớ đóng kịch một chút, để họ đừng nghi ngờ."

Doãn Hy Thần nghiêng đầu nghĩ nghĩ, cảm thấy lời gã l/ưu ma/nh này tuy đáng gh/ét nhưng lại có lý. Không thể để em trai ngây thơ của mình chịu thiệt thòi trước gã cáo già Kỷ Hành Chu được, thế là liền hậm hực đồng ý đi theo vào phòng đặt.

Không gian bên trong phòng ăn vô cùng rộng rãi và thanh tịnh. Bản tính chu đáo và đ/ộc đoán của Kỷ Hành Chu một lần nữa được thể hiện rõ ràng khi anh là người trực tiếp gọi món. Biết một bên má của Ân Hy đang sưng đ/au, khó lòng nhai được những đồ ăn cứng hay cay nóng, anh liền gọi toàn những món thanh đạm, mềm mịn và bổ dưỡng như súp tổ yến bào ngư, cháo bồ câu hầm hạt sen và các loại rau củ thanh mát.

Khi món ăn được dọn lên, một màn sủng ái chấn động tâm can chính thức bắt đầu. Kỷ Hành Chu hoàn toàn ngó lơ sự tồn tại của hai người kia, anh tự tay múc một chén canh ấm, cẩn thận thổi cho bớt nóng rồi đưa đến tận miệng Bạch Ân Hy, trầm giọng ra lệnh nhưng ngập tràn sự dịu dàng.

"Há miệng, ăn chút canh cho ấm bụng."

Bạch Ân Hy đỏ bừng mặt, dưới cái nhìn chằm chằm của anh họ, cậu ngại ngùng vô cùng nhưng trước sự uy nghiêm của Kỷ Hành Chu, cậu vẫn ngoan ngoãn hé đôi môi nhỏ nhắn, đón nhận từng ngụm canh ngọt ngào mà anh đút cho. Lúc này, hương hoa trà tinh khiết trên cơ thể cậu đã hoàn toàn bị hương tuyết tùng trầm ấm bao bọc, tạo thành một tầng bảo hộ vô hình đầy ấm áp.

Ở phía đối diện của bàn ăn, Lăng Tư Duật và Doãn Hy Thần hoàn toàn bị biến thành người vô hình, phải ăn một bàn cơm chó chất lượng cao đến mức nghẹn họng. Lăng Tư Duật tặc lưỡi, gắp một miếng nấm bỏ vào chén của Hy Thần, vừa cười vừa nói.

"Em xem, tôi đã bảo là Hành Chu cưng em ấy như trứng mà em cứ lo. Em cũng ăn nhiều vào đi, nhìn người ta chăm nhau kìa."

Doãn Hy Thần nhìn đứa em họ ngoan ngoãn của mình bị gã tổng tài kia nuông chiều đến mức mặt đỏ như gấc chín, lại nhìn miếng thức ăn trong chén mình, liền bực bội đ/á mạnh vào cái chân của Lăng Tư Duật dưới bàn. Buổi tối hôm đó, giữa không gian nhà hàng xa hoa, có một mối tình chớm nở đầy ngọt ngào, và cũng có một cặp đôi oan gia đang từng bước rơi vào cái bẫy m/ập mờ của định mệnh.

Danh sách chương

5 chương
11/06/2026 14:14
0
10/06/2026 15:58
0
10/06/2026 15:57
0
10/06/2026 15:56
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước ngày dỡ tháp đài phát thanh cũ ở Đài Đông, cô cùng cộng sự năm xưa truy tìm mười một cuộn băng ghi âm thảm họa đã bị cắt ghép.

Chương 11

15 phút

Bạn trai quen mạng coi tôi là quà tặng bí ẩn trong vòng quay may mắn, sau khi mở hộp, anh ta hối hận tột cùng

Chương 8

17 phút

Anh trai vì nuôi nữ mà ngăn tôi nhận người thân, mười lăm năm sau lại cầu xin tôi cứu cô ta

Chương 8

18 phút

Dùng bao gạo mốc đạo đức bắt cóc tôi ba năm, năm nay tôi khiến bà ta tán gia bại sản

Chương 8

20 phút

Đêm tân hôn mẹ kế muốn soán quyền, cha quay lưng tặng tôi mỏ khoáng tỷ đô

Chương 9

22 phút

Tân binh bị mạo danh cướp mất sự nghiệp, tôi trở lại và càn quét giới giải trí

Chương 8

24 phút

Sau khi kẻ cuồng loạn bị đưa đi giáo dưỡng, mọi người đều kích hoạt nguyên tắc nhường nhịn của kẻ hạnh phúc

Chương 9

26 phút

Học sinh mắc chứng hưng cảm chỉnh đốn giáo viên hành chính: Ai phát điên trước, người đó làm cha

Chương 9

28 phút
Bình luận
Báo chương xấu