Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mười năm sau, tôi vừa từ trung tâm môi giới bất động sản đi ra thì bố tôi gọi điện tới.
"Tuần sau sinh nhật bố, con về Xuân Thành, hay là bố mẹ đến chỗ con?" Bố tôi nói kiểu này là không định thương lượng với tôi rồi.
Tôi cạn lời: "Có lựa chọn thứ ba không ạ? Ví dụ như bố tổ chức sinh nhật ở Xuân Thành, còn con ở đây gửi lời chúc từ xa..."
Bố tôi cười ha hả, cuối cùng chốt hạ: "Được. Vậy con về Xuân Thành đi, bố vừa hàn được cái nồi sắt, chúng ta làm món ngỗng hầm nồi sắt."
Cúp điện thoại, tôi có chút bất lực.
Lúc này Tiểu Tề ở trung tâm môi giới đuổi theo: "Anh Tăng, anh quên ví này."
Tôi nhận lấy ví, vội vàng cảm ơn. Tiểu Tề bảo không có gì, đồng thời cảm ơn tôi đã chọn cậu ấy để m/ua nhà.
Đồng thời cậu ấy cũng tỏ vẻ áy náy: "Vì không chắc là ví của ai, nên em đã tự tiện mở ra xem đồ bên trong, thấy ảnh chụp của anh, thật sự xin lỗi anh."
Lên xe, tôi ném ví và hợp đồng m/ua nhà sang ghế phụ, vừa định n/ổ máy lái xe, đột nhiên lại quay sang cầm cái ví lên. Một chiếc ví da bò rất bình thường, bốn góc đều đã mòn vẹt. Mà mở ví ra, đ/ập vào mắt đầu tiên là một tấm ảnh chụp chung, chắc là Tiểu Tề sau khi xem xong đã thuận tay nhét lại vào ngăn ngoài cùng. Trong ảnh là hai thiếu niên ngây ngô và tỏa nắng, khoác vai nhau cười nhe răng trước ống kính.
Đây là tôi và Cố Thành năm mười lăm mười sáu tuổi. Không phiền n/ão, không đ/au khổ, cũng không có những chuyện rối ren sau này. Tôi nhìn rất lâu, lâu đến mức khi tôi hoàn h/ồn lại, tấm ảnh đã bị tôi vo tròn thành một cục trong tay.
Tôi cười khổ bất lực, ném "cục giấy" đó vào túi rác.
Chương 17
Chương 39
Chương 16.
Chương 14.
Chương 15
Chương 7
Chương 496: Con đường sau này (HẾT)
Chương 12: Người chết thứ hai
Bình luận
Bình luận Facebook