Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Cậu có cuộc sống của cậu.” Tôi nhìn anh. “Anh cũng nằm trong đó.” Văn Từ im lặng. Tôi kéo tay anh lên môi hôn.
“Nhưng tôi vẫn đi huấn luyện.” Anh hơi nhướng mày. “Vì sao?” “Anh sẽ m/ắng.” Khóe môi anh cong.
Tôi nhìn thấy, lòng dịu xuống. Ba ngày sau, anh quay lại phòng chỉ huy như thường. Không ra tiền tuyến. Nhưng cũng không để mình ngồi không. Anh bắt đầu tham gia thiết kế chiến thuật cho các đơn vị dùng cơ giáp mới, đồng thời cùng Trúc Dạng chỉnh hệ thống điều khiển từ xa. Tôi hiểu anh đang tìm một cách khác để ở lại chiến trường.
Tôi không cản. Chỉ yêu cầu đúng giờ ăn. Đúng giờ ngủ. Không đứng quá lâu. Không giấu triệu chứng. Văn Từ nghe được ba ngày thì phiền.
“Cậu là cấp trên của tôi à?” “Không.” “Bác sĩ?” “Không.” “Vậy đừng quản.” Tôi im.
Anh tiếp tục xem tài liệu. Tôi đứng bên cạnh một lúc rồi đi ra. Mười phút sau, Văn Từ tìm thấy tôi ngồi ngoài hành lang.
“Cậu làm gì?” “Không làm.” “Mắt đỏ.” “Tôi không khóc.” “Ừ.” Anh ngồi xuống cạnh. Tôi nhìn chỗ khác. Văn Từ chạm đầu gối tôi.
“Lâm Vực.” “Ừ.” “Cậu có thể quản.” Tôi quay sang. “Nhưng đừng hỏi năm phút một lần.” “Được.”
“Không được vì tôi nhíu mày là gọi bác sĩ.” “Được.” “Không được tự ý hủy huấn luyện.” “Được.” Anh nhìn tôi. Tôi hỏi: “Tôi ôm được không?” Văn Từ thở dài.
“Được.” Tôi ôm ngay.
Mang th/ai tới tháng thứ tư, bụng bắt đầu có đường cong rất nhẹ. Người khác không nhìn ra. Tôi nhìn ra. Mỗi tối đều nhìn. Văn Từ thay áo, tôi ngồi trên giường nhìn. Anh quay đầu.
“Cậu nhìn gì?” “Bụng.” “Có gì để nhìn?” “Lớn hơn hôm qua.” “Cậu tưởng mắt mình là máy quét?”
“Tôi biết.” Anh mặc áo xong.
Tôi đi tới, quỳ xuống ôm eo, áp mặt vào bụng. Động tác này trở thành thói quen. Văn Từ không hỏi nữa. Có hôm anh vừa về tới nhà, tôi đang trong bếp. Ngửi thấy mùi dưa hấu, tôi đi ra. Không nhìn mặt trước. Tôi quỳ xuống ôm bụng. Văn Từ đứng im. Một lúc sau mới hỏi: “Cậu có thể nhìn tôi trước không?” Tôi ngẩng lên.
“Tôi đang nhìn cả hai.” “…” Tôi đứng dậy hôn anh. “Chào anh.” “Muộn.” “Xin lỗi.”
“Không tha.” Tôi bắt đầu thấy tủi.
Văn Từ kéo tôi lại.
“Đùa.” Tôi ôm eo anh. “Anh đừng đùa cái này.” “Biết rồi.” Tôi rất dễ tin lời anh.
Cũng rất dễ bị anh làm cho buồn. Nhưng tôi không thấy có gì đáng x/ấu hổ. Trước mặt người khác, tôi vẫn là Lâm Vực mà bọn họ biết. Tôi có thể đứng giữa thao trường, một mình hạ ba alpha. Có thể ở phòng chỉ huy liên tục mười hai giờ. Có thể vào chiến trường mà không run. Chỉ là về nhà, nếu Văn Từ không cho ôm, tôi sẽ khó chịu.
Hai chuyện đó không mâu thuẫn. Lần đầu th/ai máy xảy ra vào một buổi tối rất bình thường. Tôi đang quỳ cạnh sofa, đầu đặt trên bụng Văn Từ, nghe anh đọc báo cáo. Đột nhiên có thứ gì chạm vào má. Rất nhẹ. Tôi cứng người. Văn Từ cũng dừng đọc. Tôi ngẩng lên.
“Anh cảm thấy không?” “Ừ.” Tôi đặt tay lên. Lại một cái. Tôi lập tức đỏ mắt. Văn Từ nhìn thấy, nói ngay: “Không được khóc.” Tôi hít vào.
“Không khóc.” Nước mắt rơi.
Văn Từ: “…” Tôi lau.
“Nó đạp tôi.” “Nó đạp tôi.” “Nhưng tôi cảm nhận được.” Tôi cúi xuống, áp mặt lại. “Con.” Văn Từ nhíu mày. “Nó nghe được?”
“Không biết.” “Vậy gọi gì?” “Tôi muốn gọi.” Tôi chờ. Một lúc sau, đứa bé lại động. Tôi bật cười. Lần này vẫn có nước mắt. Văn Từ dùng ngón tay lau giúp.
“Cậu thật sự…” Anh không nói hết.
Tôi hỏi: “Sao?”
“Không có gì.” Tôi biết anh định nói tôi phiền.
Nhưng anh không nói. Tháng thứ năm, chúng tôi đi kiểm tra chuyên sâu. Bác sĩ nói đứa bé có khả năng cao là beta. Tôi không phản ứng ngay. Văn Từ nhìn tôi.
“Cậu thất vọng?” Tôi quay sang. “Vì sao?” “Cậu từng muốn làm alpha.” Tôi nhìn màn hình siêu âm. Đứa bé rất nhỏ. Là beta. Giống tôi. Tôi đặt tay lên bụng Văn Từ.
“Beta thì sao?” Anh không nói.
Tôi tiếp tục: “Tôi cũng là beta.” Lần này tôi không cần tự thuyết phục. Không cảm thấy trời sập. Không thấy đứa bé thiếu gì. Tôi chỉ nghĩ nó sẽ lớn lên. Có thể mạnh. Có thể không. Có thể thích chiến trường. Có thể không. Đều được.
“Không cần thành alpha.” Tôi nói.
Văn Từ nhìn tôi rất lâu.
“Cậu thay đổi rồi.” “Ừ.” “Vì tôi?” Tôi nghĩ. “Có một phần.” “Phần còn lại?” Tôi áp mặt vào bụng anh.
“Vì nó.” Văn Từ xoa tóc tôi.
Tôi nghe bác sĩ ho một tiếng. Lúc ấy mới nhớ trong phòng còn người. Tôi đứng lên như không có gì. Bác sĩ quay mặt sang chỗ khác. Tháng thứ sáu, vấn đề xuất hiện. Không phải th/ai kỳ. Là cơ giáp. Dữ liệu thử nghiệm bị đá/nh cắp. Không đầy đủ, nhưng đủ để đối phương biết cơ giáp hai người tồn tại, đồng thời biết cốt lõi nằm ở sự cộng hưởng giữa một beta đặc biệt và alpha cấp S.
Quân bộ phong tỏa thông tin ngay trong ngày. Tôi được gọi vào phòng họp. Văn Từ cũng có mặt. Thượng tá Lận đặt hồ sơ xuống.
“Đối phương có thể sẽ nhắm vào hai cậu.” Tôi hỏi: “Bao nhiêu người biết tình trạng th/ai kỳ?”
“Rất ít.” “Có thể lộ?” “Không loại trừ.” Tôi siết tay dưới bàn.
Văn Từ chạm đầu gối tôi. Tôi nhìn sang. Anh chỉ nói: “Bình tĩnh.” Tôi gật đầu. Cuộc họp kéo dài hai giờ. Phương án cuối cùng là tạm thời chuyển Văn Từ tới căn cứ bảo mật, còn tôi tiếp tục nhiệm vụ như bình thường để tránh tạo dấu hiệu bất thường. Tôi phản đối.
“Không.” Thượng tá Lận nhìn tôi. “Lý do?” “Tôi đi cùng.” “Cậu là mục tiêu còn rõ hơn.” “Vậy càng phải đi.”
“Lâm Vực.” “Tôi không để anh ấy một mình.” Văn Từ lên tiếng: “Tôi không một mình.” Tôi quay sang. Anh nhìn thẳng.
“Có đội bảo vệ.” “Tôi không tin.” “Cậu không tin Quân bộ?” “Tôi không tin người khác bằng tôi.” Căn phòng im. Thượng tá Lận xoa trán.
“Bài đá/nh giá tâm lý năm đó quả nhiên không sai.” Tôi không quan tâm.
Cuối cùng Văn Từ kéo tôi ra ngoài. Anh đóng cửa phòng trống.
“Cậu muốn làm gì?” “Đi cùng anh.” “Không được.” “Tại sao?” “Vì cậu còn nhiệm vụ.”
Chương 8
Chương 8
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook