Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
9.
Lương Thần và Lâm Tú tiếp tục thoi thóp sống mòn thêm vài ngày nữa.
Ngày thứ mười lăm.
Bọn chúng lại một lần nữa đ/ứt bữa. Lần này, tôi dùng flycam thả xuống trước mặt chúng một túi bánh mì, kèm theo lời nhắn: Ai cư/ớp được, người đó sống.
Mạng sống của chúng giờ đây không chỉ nằm trong tay chính mình, mà còn nằm trong tay kẻ đối diện.
Khoảnh khắc đó, ánh mắt chúng nhìn nhau đã thay đổi hoàn toàn. Lương Thần nhanh tay hơn đoạt lấy túi bánh, gã nhét lấy nhét để đến mức suýt nghẹn c.h.ế.t, nhưng vẫn cố nuốt chửng toàn bộ vào bụng.
Căn phòng từng được chúng coi là "tổ ấm tình yêu", nay chỉ còn lại sát cơ và sự đề phòng lẫn nhau. Khi ngủ không ai dám nhắm mắt, tay lúc nào cũng lăm lăm con d.a.o gọt hoa quả. Kẻ nào ngủ quên trước, kẻ đó sẽ trở thành món ăn tiếp theo.
Ngay khi bọn chúng sắp sụp đổ hoàn toàn, tôi mới ra tay. Tôi gửi cho Lương Thần một tin nhắn: [Muốn ăn thịt kho tàu không?]
[Tôi biết các người sắp c.h.ế.t đói rồi. Cho các người một cơ hội, ai chạy đến kho lạnh trước, tôi sẽ cho người đó một bát thịt kho tàu.]
[Chỉ có một bát thôi, đến trước được trước.]
Tin nhắn gửi đi chưa đầy một phút, màn hình giám sát đã truyền đến động tĩnh. Lương Thần và Lâm Tú đồng thời bật dậy như lò xo, lao thẳng ra cửa lớn. Vì một miếng ăn, chúng chẳng còn màng đến bất cứ thứ gì, thậm chí không kịp mặc thêm áo khoác, chỉ quấn vội tấm ga giường rồi lao ra ngoài.
Bên ngoài tuyết đã ngừng rơi, nhưng nhiệt độ vẫn thấp đến mức đ/áng s/ợ. Lớp tuyết bị đóng băng cứng ngắc, bước chân dẫm lên phát ra tiếng kêu răng rắc. Hai bóng người lảo đảo chạy đi/ên cuồ/ng giữa đồng tuyết.
Lương Thần dù sao cũng là đàn ông, thể lực tốt hơn nên nhanh ch.óng vượt lên dẫn trước. Lâm Tú ở phía sau liều mạng đuổi theo, vừa chạy vừa gào thét: "Anh Thần! Đợi em với! Đừng bỏ rơi em!"
"Cút đi! Thịt kho tàu là của tao!" Lương Thần không thèm ngoái đầu lại, thậm chí còn tung một cú đ/á khiến Lâm Tú ngã nhào.
Ả lăn lộn giữa vũng tuyết, tuyệt vọng nhìn bóng lưng gã xa dần. Ánh mắt ả trong phút chốc trở nên đ/ộc địa vô cùng, "Lương Thần! Anh đã bất nhân thì đừng trách tôi bất nghĩa!"
Ả chật vật bò dậy, bàn tay nắm c.h.ặ.t con d.a.o gọt hoa quả.
Nửa giờ sau.
Lương Thần cuối cùng cũng lết được đến trước cổng kho lạnh. Gã dùng chút sức tàn cuối cùng đ/ập cửa rầm rầm: "Đường Lê! Tôi đến rồi! Thịt kho tàu! Đưa thịt cho tôi!"
Tôi mở ô cửa sổ nhỏ trên cánh cửa lớn, bưng bát thịt kho tàu nóng hổi, bốc khói nghi ngút đưa qua đưa lại trước mặt gã. Hương thơm ngào ngạt tỏa ra. Nước miếng Lương Thần chảy dài, mắt gã dán c.h.ặ.t vào bát thịt như muốn nuốt chửng cả cái bát vào bụng.
"Đưa cho tôi... mau đưa cho tôi..." Gã chìa bàn tay g/ầy guộc như cành củi khô ra định cư/ớp lấy.
Tôi lùi lại một bước: "Vội gì? Vẫn còn một người nữa chưa đến mà."
Dứt lời, Lâm Tú cũng vừa tới nơi. Ả trông còn t.h.ả.m hại hơn Lương Thần, một chiếc giày đã rơi mất, bàn chân trần tím tái vì bỏng lạnh, "Em cũng đến rồi... em cũng muốn ăn..."
Hai kẻ đó như hai con ch.ó đói, phủ phục trước cửa lớn, khẩn thiết van xin sự bố thí của tôi. Tôi nhìn chúng, mỉm cười: "Thế nhưng, thịt chỉ có một bát thôi."
"Hay là hai người đ.á.n.h nhau một trận đi? Ai thắng thì thịt thuộc về người đó?"
Lương Thần và Lâm Tú nhìn nhau, sát ý trong mắt lập tức bùng n/ổ.
"A——!" Lương Thần gầm lên, nhào vào Lâm Tú.
Lâm Tú cũng không vừa, ả vung con d.a.o gọt hoa quả, đ.â.m mạnh vào bụng Lương Thần.
Phập! Tiếng lưỡi d.a.o ngập vào da thịt.
Lương Thần ôm bụng, không tin nổi nhìn Lâm Tú: "Cô... cô dám g.i.ế.c tôi?"
"Là anh ép tôi! Chính anh ép tôi!"
Lâm Tú vứt d.a.o, bàn tay đẫm m.á.u bò về phía tôi: "Tôi thắng rồi... cho tôi thịt... cho tôi thịt..."
Tôi nhìn ả, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá ngoài kia: "Chúc mừng cô, cô thắng rồi. Vào đây mà ăn."
Tôi mở toang cánh cửa lớn.
10.
Lâm Tú mừng rỡ đi/ên cuồ/ng, lết vào bên trong kho lạnh. Thế nhưng, đón chờ ả không phải là căn phòng ấm áp, cũng chẳng phải bát thịt kho tàu thơm lừng.
Mà là một gian phòng đông lạnh khổng lồ, trống hoác và lạnh lẽo. Xung quanh treo đầy những móc sắt, trên đó là từng tảng thịt lợn đã đông cứng như đ/á.
"Ở đây có rất nhiều thịt sống, cô cứ tự nhiên." Tôi chỉ vào những tảng thịt lợn treo lủng lẳng.
Lâm Tú ngẩn người một giây, rồi lập tức vồ lấy một tảng thịt, há miệng c.ắ.n mạnh.
Rắc! Một tiếng động giòn tan vang lên. Hai chiếc răng cửa của ả bị mẻ văng ra. Lâm Tú ôm miệng khóc nức nở.
Sau khi xử lý xong Lâm Tú, tôi bước ra khỏi kho lạnh. X/á/c của Lương Thần nằm trên tuyết đã cứng đờ. Tôi nhìn gã, lòng không mảy may gợn sóng, rồi đột nhiên bật ra một tràng cười ngạo nghễ.
Tôi kéo x/á/c gã ném xuống một hố sâu bỏ hoang phía xa. Quay lại kho lạnh, tôi tự rót cho mình một ly vang đỏ. Qua lớp kính chống n/ổ, tôi nhìn ra màn đêm tuyết phủ trắng trời.
Thế giới chìm trong tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc. Nhưng tôi vẫn còn sống.
Tôi có thịt ăn không hết, có căn phòng ấm áp, và có một tương lai dài phía trước. Dù chỉ có một mình, nhưng tôi không hề sợ hãi. Bởi tôi biết rằng, dù mùa Đông có lạnh lẽo đến đâu rồi cũng sẽ qua đi.
Mùa Xuân, cuối cùng rồi sẽ tới.
(Hết truyện)
Én giới thiệu một bộ truyện khác mà Én đã đăng trên MonkeyD nè:
TÊN TRUYỆN: THOÁT KHỎI DỊ CHỦNG
Tác giả: Anh Đào Tươi Tràn Đầy Sinh Khí
Gần đến giờ tan sở, bỗng nhiên nhóm chat công ty nhận được một tin nhắn:【Trong tòa nhà có x/á/c sống biến dị, mọi người tuyệt đối đừng ra ngoài.】
Một đồng nghiệp tỏ vẻ không tin, vẫn xách đồ về nhà.
Nửa tiếng sau, anh ta hốt hoảng chạy về, lập tức chốt ngược cửa công ty lại, "Đừng ra ngoài, bên ngoài có x/á/c sống."
Nhưng hình như tay anh ta đã bị thương.
Anh ta giấu tay ra sau lưng, m.á.u tươi không ngừng nhỏ xuống sàn.
1.
Người gửi tin nhắn là một đồng nghiệp khác. Anh ta đã xin nghỉ về nhà một tiếng trước.
【Lão Trương, anh về nhà lâu thế rồi sao biết trong tòa nhà có x/á/c sống?】
【Có phải cố tình không muốn tụi này tan làm không?】
【Đúng đấy, giờ ai còn sợ cái thứ x/á/c sống đó, đến một con tôi g.i.ế.c cả đôi, đến hai con tôi quét sạch cả tòa nhà luôn!】
Hiện tại, đã một năm trôi qua kể từ khi t.h.ả.m họa sinh hóa bùng phát.
Khác với x/á/c sống thông thường, những loại biến dị này có thể ngụy trang thành con người và sở hữu trí thông minh cực cao. Chúng giống như loài gián, lén lút ẩn mình trong xã hội loài người, g.i.ế.c mãi không hết.
May mắn thay, con người đã nắm được cách phân biệt những kẻ biến dị này. Dùng ánh sáng mạnh chiếu thẳng vào đồng t.ử của chúng. Nếu đồng t.ử không thay đổi, đó chính là x/á/c sống biến dị. Chúng tôi gọi chúng là Dị chủng.
Ba tháng trước, cơ quan chức năng đã công bố một loại t.h.u.ố.c xịt.
Dị chủng dính phải sẽ mất khả năng hành động trong một khoảng thời gian nhất định. Đây là thời điểm tốt nhất để tiêu diệt chúng hoặc bỏ chạy.
Mỗi đồng nghiệp trong công ty đều có một chai t.h.u.ố.c xịt. Vì vậy, khi thấy tin nhắn của lão Trương, mọi người đều không quá bận tâm.
Khi đồng hồ điểm giờ tan ca. Mọi người bắt đầu lục đục dọn dẹp đồ đạc. Nhưng không ai rời đi cả.
Các đồng nghiệp đều là những người bình thường, tay không tấc sắt. Không cần thiết phải mạo hiểm.
Giữa lúc im lặng, đồng nghiệp Tôn Lỗi lên tiếng: “Mọi người thật sự tin lời lão Trương nói à? Có x/á/c sống thì sợ gì?”
Anh ta lắc lắc chiếc đèn pin siêu sáng và chai t.h.u.ố.c xịt trên tay, “Tôi đi trước đây, tiện thể thám thính đường đi cho mọi người luôn. Có ai đi cùng không?”
Tôn Lỗi bình thường rất thích tập gym, thân hình vạm vỡ. Trông vô cùng đáng tin cậy.
Đồng nghiệp Lý Thiến giơ tay: “Anh Tôn, em đi cùng anh!”
Một đồng nghiệp khác là Vương Hải cũng bày tỏ ý muốn đi theo.
Tôn Lỗi nhìn quanh một lượt rồi hỏi lại: “Còn ai đi cùng nữa không?”
Tôi lắc đầu, “Tôi không vội, tôi đợi đội c/ứu hộ.”
Tôn Lỗi cầm lấy cây gậy bóng chày bên cạnh bàn làm việc, chép miệng hai tiếng, “Mọi người đúng là bị mấy con Dị chủng này dọa mất mật rồi!”
Ba người cùng nhau rời đi.
Tôi cầm điện thoại lên, gửi một tin nhắn vào nhóm nhỏ của đội mình: [Tôi sẽ đến muộn một chút, nghe nói trong tòa nhà lại có Dị chủng.]
Lục Thời: [Cẩn thận nhé! Đừng chạy lung tung, đợi đội c/ứu hộ.]
Thẩm Nghiêm: [Cần giúp đỡ lúc nào cứ nói.]
[OK.]
Lục Thời và Thẩm Nghiêm là đồng đội của tôi. Nếu không có họ trong những ngày đầu bùng phát, có lẽ giờ này tôi đã yên nghỉ rồi.
Hôm nay là sinh nhật Lục Thời, chúng tôi đã hẹn nhau cùng tổ chức.
2.
Mười mấy phút sau, lão Trương trả lời tin nhắn trong nhóm.
【Haha! Không lẽ mọi người vẫn chưa tan làm đấy chứ?!】
【Tôi đùa thôi, hi hi!】
Các đồng nghiệp bị trêu chọc tức gi/ận. Họ đi/ên cuồ/ng "thăm hỏi" lão Trương trong nhóm.
【Th/ần ki/nh à! Cả ngày anh rảnh rỗi không có việc gì làm hả?!】
【Mai có giỏi thì đừng đi làm, không thì ông c.h.ế.t chắc!】
【Cạn lời, tôi báo đội c/ứu hộ rồi đây này.】
【Cái thằng này, dám trêu bọn tôi, mai phải bao ăn!】
Lão Trương: 【OK luôn! Mai gặp, không say không về!】
Không khí trong văn phòng lập tức trở nên vui vẻ. Mọi người lại tiếp tục dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị tan sở.
Đồng nghiệp Triệu Á lên tiếng, “Mọi người không thấy hơi kỳ lạ sao? Bình thường lão Trương rất ít khi dùng dấu chấm than. Nhưng tất cả tin nhắn này đều kết thúc bằng dấu chấm than…”
Triệu Á do dự một lúc rồi nói tiếp, “Liệu có khi nào, lão Trương đã bị nhiễm bệ/nh rồi không?”
Nghe vậy, tất cả đồng nghiệp đều dừng mọi hành động trên tay.
Tôi lướt lại tin nhắn cũ của lão Trương trong nhóm công ty. Quả thật, lão Trương rất ít khi dùng dấu chấm than. Ngay cả khi có việc gấp, anh ta cũng chỉ dùng dấu chấm câu.
Một đồng nghiệp nóng tính @ Lão Trương trong nhóm.
【Ông có thật là lão Trương không?】
【Cho ông mười phút quay video chứng minh ông không phải Dị chủng, không thì tôi báo đội c/ứu hộ đấy!】
Tôi xoa xoa lòng bàn tay. Bình thường lão Trương ở công ty rất ít nói, nghiêm nghị. Hiếm khi nói đùa, càng đừng nói là đùa lớn như vậy.
Trong lòng tôi mơ hồ có một phỏng đoán. Chắc không chỉ mình tôi, mọi người đều có cùng suy nghĩ. Nét mặt ai nấy đều trở nên trầm trọng.
Đúng lúc này, Tôn Lỗi cầm gậy bóng chày quay lại. Vẻ mặt anh ta hoảng hốt, hành động đầu tiên là khóa ngược cửa công ty lại.
Anh ta thở dốc, tựa vào cửa, “Mọi người đừng ra ngoài, trong tòa nhà thật sự có Dị chủng!”
Tôi hỏi: “Thế Lý Thiến và Vương Hải đâu?”
Tôn Lỗi cúi đầu, trượt dọc theo cánh cửa, ngồi sụp xuống đất, “Lý Thiến bị c.ắ.n rồi, Vương Hải đã chạy thoát.”
Ngay lúc này, lão Trương gửi đến một tin nhắn: Đó là một video.
3.
Hắn dùng đèn pin chiếu thẳng vào đồng t.ử.
Có thể thấy rõ đồng t.ử co lại. Mọi người lập tức thở phào nhẹ nhõm, lão Trương không sao.
Lão Trương: 【Thế nào? Có thể x/á/c nhận tôi ổn rồi chứ.】
【Thật ra tôi quay lại tăng ca, chỉ muốn mọi người ở lại với tôi thôi. Là lỗi của tôi, mai tôi sẽ bao mọi người ăn uống.】
Các đồng nghiệp vội vàng @ Lão Trương trong nhóm.
【Đừng đến! Trong tòa nhà thật sự có Dị chủng, Tôn Lỗi vừa mới đi xem về!】
Lão Trương không trả lời. Triệu Á gọi thẳng cho lão Trương.
Đầu dây bên kia vọng lại tiếng hét thất thanh, hoảng lo/ạn của lão Trương, "Cái gì?! Tôi đã đến công ty rồi!"
Tôi hít một hơi sâu, đi đến máy lọc nước rót nước. Đột nhiên, tôi nhận ra điều gì đó kỳ lạ.
Tại sao Tôn Lỗi lại giấu tay phải ra sau lưng?
Chương 4
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 9
Chap 10 - Hết
Chap 8 - Hết
Chap 7 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook