Ác độc sư huynh nhìn thấy bình luận nổi

Ác độc sư huynh nhìn thấy bình luận nổi

Chương 2

19/04/2026 13:38

Giữa tràng bình luận "Đại mỹ nhân" đầy màn hình, ta đẩy hắn đến trước gương đồng rồi chỉ vào bóng hình trong gương hỏi:

"Thích không?"

Trong gương đồng, hai thiếu niên diện y phục giống nhau, đứng song hành, tựa như sinh đôi.

Hạ Cẩn ngẩn người nhìn gương, tựa như bị mê hoặc.

Ta véo đầu tai đỏ ửng của hắn, thăm dò:

"Sư huynh có tốt với đệ không?"

Hạ Cẩn lộ vẻ do dự.

Nếu bảo tốt thì mấy ngày nay ta bắt hắn quỳ, không cho cơm ăn, còn không cho lên giường ngủ.

Bảo không tốt thì ta lại là người đầu tiên cho hắn điểm tâm, tặng y phục mới, còn hứa bảo kê cho hắn.

Ta chờ đợi mất kiên nhẫn.

Hạ Cẩn nắm chéo áo ta, khẽ nói:

"Sư huynh là người đối đãi tốt nhất với ta từ khi sinh ra."

Từ khi sinh ra?

"Đệ còn có cha nương ư?"

Hạ Cẩn lắc đầu:

"Không có, từ lúc có trí nhớ đã thường xuyên bị b/ắt n/ạt, đến khi Sư tôn đưa ta về. Sư huynh là người đối đãi tốt nhất với ta."

À, thì ra hắn cũng được Sư tôn nhặt về.

Sao Sư tôn mãi chẳng sửa cái tật này thế, nhặt một mình ta còn chưa đủ sao?

Tuy tức gi/ận nhưng ta không lộ ra, ngang nhiên lừa dối hắn:

"Vậy đệ phải khắc ghi ân tình của sư huynh đấy!"

Hạ Cẩn ngây người nhìn ta.

Có lẽ hắn không hiểu nổi vì sao trong chốc lát, thái độ của ta với hắn đã thay đổi lớn đến thế.

Ta cong mắt cười với hắn.

Cười đến mặt hắn nóng bừng.

Bất giác, hắn đã hứa hẹn một đống lời thề sau này nhất định sẽ đối đãi vạn phần tốt với ta.

Bình luận há hốc mồm:

[Tưởng cục cưng của chúng ta là vỏ trắng nhân mè mà? Sao phế vật mới nói vài câu đã khiến hắn thẹn thùng rồi?]

[Tên phế vật này... đang dụ dỗ cục cưng à?]

[Bao giờ Sư tôn mới xuất hiện thế, không gấp thì để tui hít cặp này trước đã.]

[Trời ơi, sao đằng ấy không có chính kiến vậy, tình địch mà cũng dám ship à.]

[Đảng ăn tạp không chê gì cả!]

Bình luận cãi nhau không ngừng.

Mà ta đang ôm hộp bánh sen đi đến nơi ở của Sư tôn.

Cách những bình luận kia xuất hiện quá kỳ quái, lời trên đó chưa chắc đáng tin.

Tuy Sư tôn nghiêm khắc với ta thật nhưng ta là đệ tử duy nhất do chính tay y nuôi lớn.

Ta làm sai, y tất sẽ ph/ạt.

Thậm chí để tránh tiếng đời, hình ph/ạt dành cho ta chỉ nặng không nhẹ.

Nhưng ta không tin y sẽ kết thúc sinh mạng ta sơ sài như thế.

Khi Sư tôn nhặt ta về tông môn, ta hẵng còn là đứa trẻ thơ dại, từng cho rằng y chính là phụ thân của ta nên đã đi khắp nơi phao tin mình là con hoang của y.

Còn năn nỉ Chưởng môn sư thúc cho hai chúng ta nhỏ m/áu nhận thân.

Sư tôn đồng ý.

Khi có kết quả, y ôm ta đang bơ phờ vào lòng an ủi:

"Sư phụ với con, không khác gì cha con."

Lớn lên, ta dần hiểu thế gian này không chỉ có tình thân duy nhất, từ đó cầm ki/ếm bản mệnh canh giữ dưới cây tình duyên, thấy ai treo biển Sư tôn là đuổi ch/ém ngay.

Cuối cùng tên ta và Sư tôn treo chi chít khắp cây vạn niên.

Người ta tố giác với Sư tôn, y bèn tới tìm ta với khuôn mặt lạnh như tiền, vung tay áo, những tấm bài gỗ ghi hai chữ rơi lả tả.

Từ đó về sau, y không ôm ta nữa.

Chưởng môn sư thúc nói Sư tôn tu ki/ếm đạo, vốn đã ít tình đoạn dục.

Với y, ràng buộc thế tục là gánh nặng.

Ta tin, cũng chấp nhận.

Nhưng, ta không được thì thôi, cớ sao thứ tâm m/a y vứt bỏ lại có thể?

Ta phải tự miệng hỏi y một câu.

Danh sách chương

4 chương
19/04/2026 13:38
0
19/04/2026 13:38
0
19/04/2026 13:38
0
19/04/2026 13:38
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu