Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thợ Táo và những người khác lặng lẽ ở một bên xem kịch, trong lòng thầm nghĩ đây là người bạn nào của ông chủ, trẻ như thế, sao chưa từng gặp qua bao giờ.
Niểu Niểu khá thích Thẩm Độ, thấy cậu tới, khá là vui vẻ: "Thẩm Độ, sao anh lại tới đây?"
Ngay cả Hướng Nam và Tần Dực cũng nhìn về phía cậu.
"Tôi á, tôi tới ứng tuyển."
Lời vừa dứt, Thẩm Độ nhận ra những ánh mắt kỳ quặc của những người khác ném tới.
Cậu hoàn toàn lờ đi, chỉ đi qua đám đông nhìn về phía người ở chính giữa, đi thẳng vào vấn đề hỏi: "Ông chủ Tần, chỗ các anh còn thiếu người không?"
***
Tần Dực nhìn Thẩm Độ đang đứng ở cửa.
Cậu trai mặc một chiếc áo T-shirt màu trắng rộng rãi, chiếc quần dài bọc lấy đôi chân thon dài, trên đầu đội ngược một chiếc mũ lưỡi trai màu đen, những sợi tóc vụn rủ xuống trước trán. Vừa từ hơi nắng bên ngoài bước vào, trên người như thể vẫn còn vương lại chút hơi nóng oi bức và sự phóng khoáng chưa tan.
Đôi mắt hoa đào đẹp đẽ kia hơi cong lên, chằm chằm nhìn anh, trong mắt toàn là sự trêu chọc và nghiêm túc không chút che giấu.
Trong tiệm đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Mấy vị thợ xăm nhìn nhau ngơ ngác, rồi lại nhìn ông chủ nhà mình.
"Ứng tuyển?" Niểu Niểu phản ứng lại đầu tiên, nhỏ giọng kinh hô, "Thẩm Độ, anh thật sự muốn tới làm b/án thời gian sao? Anh... anh không đi làm à?"
"Không làm chứ, kỳ nghỉ khá dài, ở nhà mãi sắp mốc ra rồi." Thẩm Độ nhún nhún vai, ngữ điệu thong dong: "Vừa hay thấy cửa nhà các người treo bảng tuyển nhân viên tiệm, có bao ăn không? Bao ăn thì tôi tới."
Hai chữ "bao ăn" được cậu nhấn mạnh trọng tâm, rõ ràng là bị mấy ngày ăn đồ ăn ngoài và cuộc sống tự lập làm cho khiếp vía rồi.
Tần Dực ngồi trên sofa, hơi ngẩng đầu nhìn cậu.
Trong đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông lướt qua một tia cười không dễ phát hiện, ngón tay treo trên không trung nhẹ nhàng gõ một cái lên đầu gối, nét mặt lại vẫn duy trì sự trầm ổn và thong dong của một người làm chủ.
"Anh Thẩm." Tần Dực chậm rãi mở miệng, giọng nói trầm thấp từ tính, giống hệt như giọng nói trong tin nhắn thoại WeChat, "Cửa hàng chúng tôi tuyển là công việc nặng nhọc đấy, bưng trà rót nước, quét dọn vệ sinh, đón tiếp khách hàng, rất mệt đấy."
"Tôi không sợ mệt." Thẩm Độ nhướng mày, bước lên phía trước hai bước, hai tay đút vào túi quần: "Chỉ cần bao cơm, và chất lượng cơm cặn kẽ đạt chuẩn, ông chủ Tần bảo tôi làm gì tôi cũng làm."
Hướng Nam bên cạnh không cưỡng lại được liếc nhìn Thẩm Độ hai cái, âm thầm thầm cằn nhằn trong lòng: Lúc nãy ai đi hai bước đường đã gào "tê chân" thế nhỉ?
Tia cười đáy mắt Tần Dực sâu hơn một chút.
Anh đứng dậy, chiều cao một mét tám mươi tám lập tức mang lại áp lực không nhỏ. Anh đi tới trước mặt Thẩm Độ, cao hơn Thẩm Độ nửa cái đầu, từ trên cao nhìn xuống cậu thiếu gia tự cao mà lại nhị kềnh trước mặt này.
"Được thôi." Tần Dực cười nhẹ một tiếng, đồng ý. "Nếu Thẩm đại thiếu gia đã chịu hạ mình, thế thì vị trí này thuộc về cậu rồi."
"Anh Tần? Cái này..." Niểu Niểu có chút ngơ ngác, nhỏ giọng nhắc nhở, "Lúc trước chẳng phải còn có mấy cô gái chuyên làm hành chính lễ tân tới phỏng vấn sao?"
Tần Dực đầu cũng không ngoảnh lại, thản nhiên nói: "Cậu ấy đi. Làm thêm nghỉ hè, vừa hay."
Thẩm Độ thấy anh đồng ý sảng khoái như vậy, ngược lại ngẩn người một chút. Cậu vốn tưởng Tần Dực ít nhất cũng sẽ trêu chọc cậu vài câu, hoặc cố ý bày ra cái uy của ông chủ, không ngờ lại trực tiếp gật đầu.
"Co như anh biết điều." Môi Thẩm Độ cong lên một chút, mãn nguyện: "Thế khi nào tôi bắt đầu đi làm?"
"Ngày mai." Tần Dực quay người, lấy một hộp quà tinh tế màu đen chưa bóc tem trên bàn, tiện tay đưa cho Thẩm Độ: "Đã là nhân viên mới, nhận quà vào làm đi."
Thẩm Độ nhận lấy, cầm thấy nặng trịch: "Món gì thế?"
"Một bộ đồ trà mang từ Bắc Kinh về, Để chỗ cậu uống trà dùng tới." Tần Dực tiện miệng nói.
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook