Khỉ báo tang

Khỉ báo tang

Chương 8

11/07/2026 12:36

Lữ B/án Tiên vội vàng ngăn Lục thúc lại.

"Lão Lục đừng manh động, tai tinh mà gặp m/áu, chính ông cũng sẽ gặp xui xẻo đấy."

Lục thúc lập tức dừng tay.

Lục thím xông lên chỉ vào tôi mà hét:

"Anh Tử, con hãy đặt tay lên ngựk mà hỏi xem, chú ba, thím ba, rồi cả bố con, họ đối xử với con thế nào?"

Tôi gật đầu nói là tốt.

Lục thím lại hỏi:

"Đều bị con hại ch*t cả rồi, con còn mặt mũi nào mà sống nữa không?"

Trong lòng tôi dâng lên một nỗi ân h/ận.

Phải rồi, họ đều là do tôi hại ch*t, tôi đúng là một con sao chổi.

Nếu như tôi nói ra chuyện này sớm hơn, có lẽ họ đã không phải ch*t.

Các bà, các thím khác vội vàng ngăn Lục thím lại, kẻ nói người vào:

"Anh Tử, đừng trách Lục thím con nói thẳng."

"Nhưng đạo lý đúng là như vậy mà!"

"Con đã hại ch*t ba mạng người rồi, còn muốn hại thêm bao nhiêu nữa đây?"

Tôi khóc lóc lắc đầu:

"Nhưng... nhưng mà..."

Đại tẩu đưa cho tôi một con d/ao sáng loáng.

Tôi nhìn thấy, sợ hãi lùi lại phía sau.

Nhị cô vội ngăn đại tẩu lại, đưa cho tôi một chai th/uốc trừ sâu:

"Anh Tử, dùng cái này đi, giữ được cái x/ác toàn vẹn."

Lại có thím đưa cho tôi một sợi dây thừng:

"Cái kia chậm lắm, cái này mới nhanh, chớp mắt là xong."

Cũng có người đứng sau nói:

"Hay là nhảy giếng cũng được, cái giếng bỏ hoang ngoài thôn vừa mới bị lấp cách đây hai hôm."

Nhị cô quỳ xuống, các thím quỳ xuống.

Cả đám người trong sân đều bồm bộp quỳ xuống, giọng nghẹn ngào nói với tôi:

"Anh Tử, chúng ta đã nhân chí nghĩa tận rồi."

"Con hãy yên tâm mà lên đường đi!"

"Ch*t rồi sẽ cho con vào từ đường nhà ta."

"Lập bia cho con! Viết vào gia phả thôn! Ai cũng sẽ không quên con!"

"Con còn gì mà không thỏa mãn nữa?"

Tôi khóc lắc đầu, sợ hãi lùi lại phía sau.

Rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì?

Tại sao lại đối xử với tôi như vậy?

Đám đông xôn xao, mẹ tôi khóc lóc từ ngoài cửa xông vào, từ xa đã hét lên:

"Anh Tử ơi..."

Nước mắt tôi lập tức trào ra, bà ấy ngày thường đối với tôi tuy bình thường, nhưng lúc này vẫn còn thương tôi.

Dù sao bà ấy cũng là mẹ tôi.

Tôi dang hai tay lao tới:

Mẹ tôi chen qua đám đông, một tay túm tóc tôi, một tay t/át tới tấp vào mặt tôi:

"Đồ sao chổi kia!"

"Ngày trước ta không nên..."

"Ta nói cho con biết Anh Tử, nếu em trai con có mệnh hệ gì, ta có biến thành m/a cũng không tha cho con!"

"Mau đi ch*t cho ta!"

Những người khác thấy vậy cũng hùa theo hét:

"Mau ch*t đi!"

"Mau ch*t đi!"

Mặt tôi bị t/át nóng rát, tai ù đi.

Cả người như rơi xuống hầm băng, toàn thân tỏa ra hơi lạnh.

Đột nhiên, một ngọn lửa bùng lên trong lòng tôi.

Tôi vùng ra khỏi tay mẹ, hét vào mặt họ:

"Kẻ hại người là khỉ báo tang!"

"Các người có bản lĩnh thì đi gi*t khỉ báo tang đi!"

"Ép ch*t tôi thì có bản lĩnh gì?"

Lữ B/án Tiên đứng bên cạnh nói:

"Không được nói bậy!"

"Khỉ báo tang là đại tiên trong núi, nó đã nhận ra con sao chổi là cô rồi!"

"Các bậc bề trên niệm tình m/áu mủ, không muốn làm mọi chuyện quá khó coi, cô đừng có được đằng chân lân đằng đầu."

Tôi nói:

"Phỉ nhổ!"

"Tôi cứ được đằng chân lân đằng đầu đấy, muốn gi*t thì gi*t đi!"

"Đây là chuyện phạm pháp đấy, các người không sợ sao?"

Tam gia cười:

"Anh Tử à, bây giờ ta chuốc cho con say rồi vứt ra ngoài, lát nữa sói tha đi ăn th!t là xong."

"Đến lúc đó người trong thôn đều im lặng, ai biết con ch*t thế nào?"

Lữ B/án Tiên vội ngăn Tam gia lại:

"Con bé này oán khí nặng lắm, ch*t đi cũng phiền phức, chúng ta không thể để lại hậu họa."

Tam gia hỏi:

"Nó cứ mặt dày không chịu ch*t, ta biết làm sao?"

Lữ B/án Tiên nói:

"Ta vừa nghĩ ra một cách."

"Chúng ta đuổi con sao chổi này ra khỏi cửa là được chứ gì?"

Tam gia hỏi:

"Vậy phải làm sao?"

Lữ B/án Tiên nói:

"Đơn giản, gả con sao chổi này đi là được."

"Chỉ cần bái thiên địa trước giờ Tý tối nay, thì nó không còn là người nhà họ Lưu nữa, tang khí cũng theo đó mà hết."

Mắt mọi người sáng rực lên:

"Ôi chao, sao lại không nghĩ ra nhỉ?"

"B/án Tiên cao tay thật!"

Nhưng Tam gia lại lo lắng:

"Ai mà chịu rước cái loại sao chổi mặt dày thất đức này về nhà chứ?"

Lữ B/án Tiên cười:

"Chuyện này tôi không nói, mọi người không nói, thì ai mà biết được?"

Rồi ông tiến lên nâng cằm tôi lên nhìn:

"Với cái nhan sắc này, còn lo không gả được sao?"

Trong từ đường lập tức vang lên một tràng hân hoan.

Danh sách chương

5 chương
11/07/2026 11:37
0
11/07/2026 11:37
0
11/07/2026 12:36
0
11/07/2026 12:36
0
11/07/2026 12:36
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Vợ lén lấy 40 vạn cho nhà ngoại, chồng bỏ việc nằm ườn mặc kệ, cô vợ 'cưng chiều em trai' giờ mới cuống cuồng

Chương 20

6 phút

Đêm trước hôn lễ, bạn thân khác giới cướp mất đêm đầu tiên của vị hôn thê, tôi bình thản hủy hôn rời đi, hôm sau bố vợ phá cửa xông vào, tát cả hai người: "Công ty ta có ngày hôm nay đều nhờ vào con rể!"

Chương 16

11 phút

Khỉ báo tang

Chương 13

13 phút

Gửi nhầm ảnh, người yêu cũ tìm đến đòi nối lại tình xưa

Chương 6

14 phút

Tôi mang thai 9 tháng, bố chồng bị trẹo lưng, chồng bảo tôi xin nghỉ làm để chăm sóc. Tôi bình thản đáp: Vậy để tôi bỏ đứa bé đi rồi chuyên tâm chăm bố anh nhé? Anh ta lập tức sững sờ.

Chương 19

15 phút

Trong buổi họp mặt nhà chồng, chị chồng coi tôi như người hầu, bắt tôi gọt trái cây cho cả nhà cô ta. Tôi mỉm cười hỏi chồng: 'Em lật mặt được không?', anh đặt ly rượu xuống rồi đáp: 'Cho em sáu phút'.

Chương 10

20 phút

Tôi nuôi đứa trẻ nhặt được đến năm 17 tuổi, cha mẹ ruột lái xe sang đến nhận con, thằng bé lên xe không hề ngoảnh lại, nhưng nửa năm sau, bưu kiện ấy gửi đến cửa, tay tôi bỗng run lên bần bật.

Chương 17

25 phút

Khi trái thanh đào vừa chín tới

Chương 8

28 phút
Bình luận
Báo chương xấu