Tôi vội chạy tới dưới toà nhà số 6, lại phát hiện hệ thống an ninh vào cửa, cần phải quét mặt nhận diện.
“Ây da Phi Phi, em mau gọi bảo vệ tới mở cửa.”
Tống Phi Phi cắn răng trợn mắt chạy tới, rồi dùng lòng bàn tay đặt lên mặt tôi, đẩy tôi sang một bên.
“Tránh ra.”
Nhận diện khuôn mặt thành công, cổng lớn mở ra.
Nhìn bộ dạng kinh ngạc của tôi, Tống Phi Phi đắc ý hất cằm nói:
“Nhìn gì chứ, trong thành phố này, khu chung cư cao cấp nào lại không có nhà của em chứ?”
“Vậy sao khi nãy em không chạy thẳng xuống hầm xe?”
Tống Phi Phi bĩu môi tỏ vẻ không vui:
“Thì do xe mới m/ua mấy ngày trước, có kịp đăng kí ở đây đâu, mỗi lần m/ua xe là phải đăng ký ở tất cả mấy khu chung cư, mệt ch*t đi được!”
Con chó nhà giàu…
Gh/en tị miết cũng phát mệt, tôi trợn mắt bất lực đi thẳng vào thang máy, tòa nhà này âm khí dày đặc, xem ra không chỉ có một con q/uỷ tướng.
“Ting.”
Thang máy đã đến lầu 6, không hổ danh là khu chung cư cao cấp, thang máy thật sự rất nhanh.
Tôi liếc nhìn, khí đen bao bọc phòng 602, có lẽ là phòng này.
Tôi thuần thục móc ra lá bùa dán lên ổ khoá cửa:
“Lâm binh đấu giả giai trận liệt tiền hành, phá cho ta!”
“Cót két.”
Một âm thanh, cánh cửa mở ra.
Phi Phi vỗ tay, “Linh Châu à, em thấy chị chỉ làm đạo sĩ thôi, thật là tiếc!”
...
Bóng tối bao trùm căn nhà, một bóng đen dị thường đang đứng ở phòng khách.
“Tiểu đạo sĩ, lại là ngươi!”
Tôi nheo nheo mắt, tên Q/uỷ Tướng này nhận ra tôi trước, lần trước theo sau Q/uỷ Mẫu là nó.
“Đạo sĩ thối, lần trước để ngươi chạy mất, lần này tự ngươi dẫn x/á/c tới, đừng trách ta không khách khí!”
“Nhổ vào mặt người, lần trước người bỏ chạy là ngươi thì có!”
Tống Phi Phi từ sau lưng tôi nhảy ra, cầm nắm gạo nếp trước nhất.
Tôi liền ném cho cô ấy cây ki/ếm gỗ đào, mặt Tống Phi Phi nghiêm lại lắc đầu.
“Không cần, em tự chuẩn bị rồi.”
Thấy cô ấy lấy ra thanh ki/ếm đồng, mắt tôi trợn to.
“Vãi thật! Thanh phong thất tinh ki/ếm của Chung Quỳ, ch*t ti/ệt!”
Tống Phi Phi hất tóc:
“Ấy, ngạc nhiên gì chứ, chỉ là hàng fake cao cấp thôi, m/ua được ở hội đấu giá, hơn có 30 triệu tệ à,”
Q/uỷ Tướng tức gi/ận:
“Các ngươi vậy mà không coi tao ra kí lô nào, tao phải ăn tụi bây!”
Đem bên người mộc bài Lôi Kích và Thanh phong thất tinh ki/ếm, Tống Phi Phi lòng tràn đầy tự tin.
Tôi còn chưa hành động, thì cô ấy đã hét lớn xông qua.
Tống Phi Phi từ nhỏ đã tham gia đội ki/ếm của trường, lại là một phú nhị đại được dạy dỗ mọi mặt từ nhỏ, cô ấy thường thích các loại hoạt động thể thao mạo hiểm.
Đó là lý do vì sao cô ấy cứ sống ch*t đi theo tôi, môn thể thao đó sao kí/ch th/ích bằng việc đi bắt q/uỷ chứ?
Bình luận
Bình luận Facebook