Nhận Nhầm Tình Địch Thành Trúc Mã

Nhận Nhầm Tình Địch Thành Trúc Mã

Chương 7

29/05/2026 23:17

Mà còn là loại bóng đèn từng ngủ với nam chính nữa chứ.

Lục Trạch đành ki/ếm cớ đi toilet, sau đó giao chuyện đưa hoa đưa nhẫn cho nhân viên nhà hàng.

Khi cậu ấy quay lại, Trình Cảnh đang cặm cụi gõ điện thoại.

Giây tiếp theo, điện thoại tôi rung lên báo tin nhắn.

“Cậu ngốc không hả? Trời nóng thế này còn chui vào bộ mascot.”

“Lời Lục Trạch nói là thánh chỉ à? Bảo gì cậu cũng làm theo.”

Tôi có nói là Lục Trạch bắt tôi làm đâu.

Mà khoan, hắn làm sao biết người trong mascot là tôi?

Lục Trạch chỉnh lại cổ áo, hít sâu một hơi.

“Trình Cảnh, thật ra hôm nay tôi hẹn cậu ra đây không phải để bàn công việc.”

“Xin lỗi, tôi đã lừa cậu. Tôi có tư tâm.”

“Mặc dù trước đây cậu đã từ chối tôi một lần, nhưng tôi vẫn muốn nói… cậu là người tốt nhất mà tôi từng gặp.”

“Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy cậu, tôi đã biết mình không thoát nổi rồi.”

Tôi cúi xuống nhìn điện thoại.

Tin nhắn của Trình Cảnh vẫn liên tục hiện lên.

“Hai ngày nay tôi không nên nghe lời cậu, ngủ riêng với cậu mới phải.”

“Cậu còn lén gặp riêng Lục Trạch sau lưng tôi, cậu định ngoại tình đúng không?”

“Cậu là người có alpha rồi đấy! Lương tâm cậu không cắn rứt à?!”

Tôi tê dại ngẩng đầu lên, Lục Trạch vẫn đang thâm tình nhìn Trình Cảnh.

“Tôi thích cậu, thích đến mức không thể dứt ra được.”

“Tôi đã nghĩ kỹ rồi, đời này tôi chỉ nhận định một mình cậu.”

“Tôi sẽ trao cho cậu toàn bộ tình yêu của mình không chút giữ lại. Chỉ cần cậu đồng ý, tôi sẽ là bến đỗ tránh gió của cậu.”

“Trình Cảnh… cậu có đồng ý ở bên tôi không?”

Không ai đáp lại.

Chỉ có điện thoại tôi rung bần bật.

Tôi chỉ liếc một cái đã thấy màn hình kín tin nhắn.

Giờ thì tôi hiểu rồi.

Hắn nào phải kiểu người thanh lãnh lạnh lùng gì đâu.

Hắn đơn giản chỉ là không muốn để ý tới người khác thôi.

Trình Cảnh vẫn gõ chữ lia lịa, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.

Lục Trạch: “…Trình Cảnh?”

Không phản ứng.

Tôi nắm tay đặt bên môi, khẽ ho một tiếng.

Cuối cùng Trình Cảnh mới nâng mắt lên.

Lục Trạch cười gượng:

“Tôi thấy cậu cứ nhắn tin mãi, là công ty có việc gấp sao?”

“Ồ, không có. Vừa rồi cậu nói gì cơ?”

Lục Trạch rõ ràng căng thẳng ra mặt.

“Tôi muốn hỏi cậu… cậu có đồng ý ở bên tôi không? Tôi sẽ—”

“Không đồng ý.”

Dứt khoát gọn gàng, không chút do dự.

Nụ cười trên mặt Lục Trạch cứng đờ.

“…Tại sao?”

Trình Cảnh ném điện thoại lên bàn, khoanh tay tựa vào ghế.

“Vì cậu là alpha, không thể sinh con cho tôi.”

9

Khóe miệng tôi gi/ật một cái.

Hiển nhiên Lục Trạch vẫn chưa hiểu nổi, ngơ ngác hỏi:

“Ý là gì cơ?”

“Ý là hai chúng ta trùng số rồi. Cậu là alpha, tôi cũng là alpha.”

“Hơn nữa cấp pheromone của tôi còn cao hơn cậu. Đối với tôi mà nói, cậu chỉ là đối thủ cấp thấp thôi, hiểu chưa?”

Lục Trạch trợn tròn mắt.

“Cậu là alpha? Sao có thể… Tôi chưa từng ngửi thấy pheromone của cậu, sao cậu có thể là alpha được?”

“Chậc.” Trình Cảnh cực kỳ mất kiên nhẫn.

“Tôi nói chứ đám alpha cấp thấp các cậu mắt kém thì thôi đi, đầu óc cũng có vấn đề luôn à?”

“Người đẹp thì nhất định phải là omega à?”

“Không ngửi thấy pheromone thì không phải alpha?”

“Với lại tôi không muốn người khác biết pheromone của mình, nên giấu rất kỹ thôi.”

“Lục Trạch, trước khi theo đuổi ai đó, cậu không tìm hiểu thông tin cơ bản của người ta à?”

Nói thật, vẻ ngoài của Trình Cảnh quá có tính lừa gạt.

Trong trường hợp không ngửi thấy pheromone, tôi cũng luôn nghĩ hắn là một omega cao ráo mà thôi.

Danh sách chương

5 chương
29/05/2026 23:19
0
29/05/2026 23:18
0
29/05/2026 23:17
0
29/05/2026 23:17
0
29/05/2026 23:16
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu