Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo Cá Mặp - 猫鲨
- Chúc Thanh Sơn
- Chương 10
Năm lớp 12 trôi qua rất nhanh.
Tôi hiếm khi ra khỏi lớp.
Cũng không còn tâm trí đâu mà nghe ngóng chuyện của Bùi Trạch Xuyên và Khương Dật Thần nữa.
Nhưng họ thật sự quá đẹp đôi.
Tôi vẫn luôn nghe thấy vài câu chuyện về họ.
Nghe nói vào sinh nhật của Khương Dật Thần, Bùi Trạch Xuyên đã đặc biệt dọn dẹp một căn biệt thự bỏ trống của gia đình, mời rất nhiều bạn học trong lớp đến dự.
Ngay cả hiện trường cũng là do cậu ấy tự tay trang trí, phải nói là vô cùng tâm huyết.
Có người bàn tán ngay trước mặt tôi: "Nhưng mà, tại sao trên tấm thiệp cậu ấy tặng Dật Thần lại viết là “tặng Cô Thôn”?"
"Không biết nữa, chưa từng nghe Dật Thần có cái tên như vậy, có lẽ chỉ có Bùi Trạch Xuyên mới gọi như thế thôi."
Tôi ngồi một bên, trái tim vốn đã bình lặng từ lâu, hiếm hoi lắm mới lại gợn lên một chút sóng.
Thanh sơn xa mờ không đếm xuể, nước biếc chảy dài quanh cô thôn.
Cô Thôn, chính là biệt danh trên mạng của tôi khi trò chuyện với Bùi Trạch Xuyên.
Từ trước đến nay, cậu ấy vẫn luôn gọi tôi là Cô Thôn.
Cậu ấy cũng gọi Khương Dật Thần như thế sau lưng mọi người sao?
Còn Khương Dật Thần, rõ ràng biết mình đã mạo danh thân phận của người khác, vậy mà vẫn giả vờ đến tận bây giờ.
Tuy nhiên, dù thế nào đi nữa, những chuyện này đều không còn liên quan gì đến tôi.
2 tháng cuối trước khi thi đại học, tôi đã rất ít khi gặp lại Bùi Trạch Xuyên và Khương Dật Thần.
Họ đang bận rộn chuẩn bị cho việc đi du học.
Nghe nói hồi lớp 10, Trình Yếm cũng từng nói bản thân muốn ra nước ngoài.
Nhưng qua mấy năm, chắc là đã đổi ý rồi.
Hắn cũng không chuẩn bị đi du học cùng người anh em tốt của mình, mà chỉ tập trung ôn thi đại học một cách bình thường.
Mọi thứ cứ thế diễn ra một cách ổn định.
Đến kỳ thi thử cuối cùng, thứ hạng của tôi đã vươn lên vị trí thứ 3 toàn khối.
Hôm đó, Bùi Trạch Xuyên tình cờ quay lại trường để lấy đồ.
Tôi đứng dưới bảng vàng của khối.
Cậu ấy bước tới, dừng lại bên cạnh tôi.
Cậu ấy nhìn lướt qua thứ hạng.
"Định đăng ký vào đâu?" Tôi nghe cậu ấy hỏi.
Tôi không ngờ cậu ấy lại bắt chuyện với mình.
Chúng tôi đã rất lâu rồi không nói chuyện với nhau.
Tài khoản mang tên Cô Thôn đó, tôi cũng đã một năm rồi không đăng nhập.
Tôi suy nghĩ một chút: "Đại học Thanh Hoa."
Nghe vậy, Bùi Trạch Xuyên nhướng mày.
Cậu ấy mỉm cười: "Rất tốt."
"Tôi vốn định vào Đại học Bắc Kinh, chỉ cách Đại học Thanh Hoa có một con phố."
Nhưng bây giờ, cậu ấy sắp đi du học cùng Khương Dật Thần rồi.
Họ sẽ có một tương lai tươi sáng, một cuộc đời viên mãn.
Tôi mỉm cười, không nói gì cả.
Cậu ấy quay người rời đi.
Sau khi cậu ấy đi, tôi đứng tại chỗ hồi lâu.
Có lẽ là vì lại nhớ đến những khoảnh khắc từng thầm mến cậu ấy, tôi đột nhiên muốn nói lời tạm biệt tử tế với cậu ấy.
Đến lúc chụp ảnh tốt nghiệp, có lẽ cậu ấy sẽ không đến nữa.
Lần gặp mặt này, rất có thể chính là lần cuối cùng.
Nhưng tôi đuổi theo, còn chưa kịp gọi tên cậu ấy, thì đã nghe thấy cậu ấy đang gọi điện thoại: "Giúp cậu hỏi rồi, cậu ấy nói muốn vào Đại học Thanh Hoa. Chẳng phải trước đây qu/an h/ệ giữa hai người rất tốt sao, sao không tự mình đến hỏi?"
Đầu dây bên kia không biết trả lời câu gì, Bùi Trạch Xuyên tặc lưỡi một tiếng: "Dật Thần đang đợi tôi ngoài cổng trường, không nói chuyện với cậu nữa."
Tôi đứng yên tại chỗ, môi mím ch/ặt.
Cuối cùng vẫn không đuổi theo.
Đối với Bùi Trạch Xuyên, Khương Dật Thần mới chính là Cô Thôn của cậu ấy.
Còn cái tên trên mạng này, có lẽ sau này tôi sẽ không bao giờ dùng đến nữa.
Chương 13
Chương 9
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 10
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook