Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nay dù hoàng quyền nằm trong tay Tiêu Thần, nhưng uy vọng của Thái Hoàng Thái hậu vẫn rất cao. Lời định tội của bà ta khiến Tiểu Ninh Vương luống cuống, hắn cầu khẩn trước mặt Tiêu Thần: "Hoàng huynh, huynh hãy tin thần đệ, thần đệ và Lục cô nương hoàn toàn trong sạch!"
Sắc mặt Tiêu Thần u ám, chỉ rủ mắt nhìn chằm chằm Tiểu Ninh Vương, ánh mắt ấy vô cùng khiếp người.
Ta rời ghế quỳ xuống đất: "Hoàng thượng minh xét, tất thảy đều là tội danh thêu dệt! Kẻ đứng sau là muốn lợi dụng thần nữ để ly gián tình thủ túc giữa Bệ hạ và Ninh Vương Điện hạ!"
Lục Tụng Ngọc thừa thắng xông lên: "Nhân chứng vật chứng rành rành, còn muốn chối cãi? Bệ hạ, chuyện của Tiểu Ninh Vương, ta không dám lo/ạn bàn, nhưng tú nữ quyến rũ hoàng t.ử thì định tội thế nào?"
"Theo luật, Lục Tụng Nguyệt phải bị ban dải lụa trắng. Đã có vết xe đổ của Hiền vương, Tiêu Minh hôm nay dám tranh nữ nhân với Hoàng đế, ngày mai tất dám khởi binh tạo phản như Hiền vương. Để trừ hậu họa, Hoàng thượng cũng ban cho Tiêu Minh một x/á/c toàn thây đi." Tiêu Thần chưa kịp lên tiếng, Thái Hoàng Thái hậu đã định đoạt thay hắn.
Tiêu Thần phán: "Hoàng tổ mẫu, Tiêu Minh là đệ đệ duy nhất còn lại trên đời của Trẫm, nếu đệ ấy cũng c.h.ế.t, Trẫm ở thế gian này chẳng còn người thân thích nào nữa."
Thái Hoàng Thái hậu lại vê chuỗi hạt: "Hoàng đế, đây là mệnh của ngươi, Thiên mệnh không thể trái."
Mỗi khi có hoàng t.ử giáng sinh, Thái Hoàng Thái hậu đều với thân phận Thánh nữ mà hạ lời phán mệnh. Bà ta tiên đoán Hiền vương sẽ g.i.ế.c Vua soán vị, Hiền vương trưởng thành quả nhiên tạo phản, g.i.ế.c hại Tiên đế Tiên hậu. Bà ta tiên đoán hoàng t.ử công chúa của Tiên đế không thể có kết cục tốt đẹp, quả nhiên ba vị công chúa đều c.h.ế.t dưới đ/ao của Hiền vương trong cuộc lo/ạn lạc đó.
Khi Tiêu Thần giáng sinh, Thái hậu cũng hạ lời tiên tri, bà ta nói: "Tiêu Thần sau này nhất định sẽ khắc thân tuyệt tự, trở thành Thiên Sát Cô Tinh."
Thái Hoàng Thái hậu thời trẻ từng dùng lời tiên tri giúp Thái Thượng hoàng đ.á.n.h hạ giang sơn Đại Khải, tất cả mọi người đều tin tưởng tuyệt đối vào lời bà ta. Huống hồ đã có tấm gương t.h.ả.m khốc của Hiền vương, ai nấy đều đang đợi lời tiên tri trên người Tiêu Thần ứng nghiệm.
Thái Hoàng Thái hậu hạ lệnh: "Người đâu, lôi đôi gian phu d/âm phụ này xuống ban c.h.ế.t!"
"Trẫm chưa lên tiếng, ai dám động thủ?" Một câu của Tiêu Thần đã trấn trụ ngự tiền thị vệ.
"Hoàng đế, chẳng lẽ ngươi muốn ngỗ nghịch với tổ mẫu sao?"
"Tôn nhi không dám. Chỉ là Hoàng tổ mẫu, có một chuyện mọi người đều lầm rồi." Tiêu Thần bước đến trước mặt ta, dùng đôi tay nâng ta dậy, sau đó nắm lấy tay phải của ta, ngạo nghễ tuyên cáo: "Kẻ ngày đó tư hội cùng Lục Tụng Nguyệt ở chùa T.ử Ninh - chính là Trẫm!"
16.
Thái Hoàng Thái hậu suýt chút nữa đã gi/ật đ/ứt tràng hạt trên tay, bà kinh hãi thất sắc: "Ngươi nói cái gì!"
Ta cũng bàng hoàng khôn xiết: "Bệ hạ?"
Hắn cứ thế bất chấp lễ pháp mà thừa nhận sao?
Tiêu Thần nắm lấy tay ta đưa ra trước mặt mọi người, trong lời nói mang theo vài phần ý vị khoe khoang: "Ngày ấy Trẫm bị kẻ gian hạ d.ư.ợ.c, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, chính là Tụng Nguyệt cô nương đã dũng cảm đứng ra giải đ/ộc c/ứu Trẫm. Trẫm ngày đó có chút thất thái lỗ mãng, gây ra không ít động tĩnh, không ngờ lại để cho một tên hòa thượng nghe thấy hết."
Hòa thượng Thủ Không nghe vậy thì đờ người ra như phỗng.
Tiêu Thần nói tiếp: "Trầm Hương trong Thiền Phòng là loại huân hương Trẫm thường dùng, ngọc bội Kỳ Lân cũng là một trong những vật tùy thân của Trẫm, đã thất lạc nhiều ngày. Không ngờ miếng ngọc này lại trở thành công cụ để các người vu khống kẻ khác."
"Chuyện này... sao có thể chứ!?"
"Sao thế, Hoàng tổ mẫu cảm thấy rất bất ngờ sao?"
Tiêu Thần đặc biệt liếc nhìn Lục Tụng Ngọc đang mặt c/ắt không còn giọt m.á.u: "Ngươi cũng rất bất ngờ phải không? Kẻ mà hôm nay ngươi luôn miệng đòi bắt giữ, cái tên “gian phu” đó, chính là Trẫm."
"Cái đứa “dã chủng” mà ngươi luôn miệng m/ắng c.h.ử.i, chính là hoàng t.ử của Trẫm."
"Lục Tụng Nguyệt không hề thất tiết, càng không hoài t.h.a.i nghiệt chủng, bởi vì từ đầu chí cuối, người kết hợp cùng nàng ấy chính là bản thân Trẫm!"
"... Hoàng... Hoàng thượng?" Lục Tụng Ngọc đại n/ão trống rỗng, vội vàng quỳ sụp xuống đất đổi giọng: "Không phải, ta... thần nữ không dám, thần nữ không dám…!"
"Không dám cái gì?"
Giọng nói của Lục Tụng Ngọc đã r/un r/ẩy không thành tiếng: "Thần nữ không dám nói Hoàng thượng là gian phu."
"Đã không có gian phu, vậy Đại tỷ của ngươi tự nhiên vô tội, ngươi có nhận hay không?"
"Nhận... nhận, thần nữ nhận! Thần nữ nhận!"
Tiêu Thần dùng một đầu của miếng ngọc bội nâng cằm Lục Tụng Ngọc lên, giọng điệu dịu dàng nhưng lại khiến người ta sởn gai ốc: "Trên người ngươi không chỉ có một tội này đâu nhỉ?"
Lục Tụng Ngọc bị Tiêu Thần dọa cho môi trắng bệch: "Còn... còn chuyện gì nữa?"
"Trọng tội khi Quân, mạo nhận công lao c/ứu giá, vẫn chưa nhận đâu."
17.
Lục Tụng Ngọc đầy mặt tuyệt vọng, gượng gạo lấy can đảm biện giải: "Hóa ra ơn c/ứu mạng của Hoàng thượng là do tỷ tỷ... Thần nữ không biết, thần nữ không hề cố ý mạo nhận!"
"Là do Hoàng thượng, suốt hai tháng qua luôn ban thưởng lễ vật cho thần nữ, thần nữ lúc này mới hiểu lầm tâm ý của Bệ hạ, lầm tưởng mà nhận lấy công lao này!"
"Vả lại, cho dù là tỷ tỷ c/ứu Bệ hạ thì đã sao chứ?" Lục Tụng Ngọc giơ tay lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, oán h/ận chỉ tay về phía ta: "Nàng ta chẳng qua là ngày đó tình cờ bắt gặp Bệ hạ trong Thiền Phòng thôi. Nếu ngày đó người ở trong phòng là thần nữ, vậy ân nhân c/ứu mạng của Bệ hạ sẽ là thần nữ! Tỷ tỷ chỉ là vận khí tốt, nàng ta chẳng qua là hiến mị mà thôi! Tính là đại công c/ứu giá gì chứ?! Nếu đổi lại là thần nữ, thần nữ có thể làm tốt hơn nàng ta gấp bội!" Lục Tụng Ngọc đi/ên cuồ/ng chỉ trích ta.
"Thật ồn ào." Tiêu Thần mất kiên nhẫn phán: "Nàng ta đã lải nhải bên tai Trẫm cả ngày rồi, người đâu, c/ắt lưỡi nàng ta cho Trẫm!"
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
Bình luận
Bình luận Facebook