Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thấy con côn trùng x/ấu xí đó sắp sửa bò lên đầu ta, toàn thân ta nổi hết da gà.
"Ngươi có biến hay không?" Văn Chúc cười tà mị, vẻ mặt đầy á/c ý.
"... Nhiều nhất là một khắc." Ta thỏa hiệp. Nữ nhân tốt không chịu thiệt trước mắt, đành ngoan ngoãn biến về thân rắn.
Văn Chúc lộ ra vẻ hài lòng, tiếp tục vòng tay ôm lấy ta. Vừa xoa nắn, hắn vừa thở than: "Loan Loan, cảm giác thật tuyệt!"
Đồ bi/ến th/ái c.h.ế.t tiệt mắc chứng cuồ/ng sưu tập Dị thú nhà ngươi...!
10.
"Những thứ bị nh/ốt trong lồng kia là gì?" Ta cất tiếng hỏi ra nghi vấn trong lòng.
"Bò cạp, rết, thằn lằn, cóc."
Gì hả???
Hợp lại thành Ngũ Độc, chỉ thiếu mình ta thôi sao?
"Ngươi nuôi mấy thứ này làm gì?"
"Ta bị trúng đ/ộc, phải dùng đ/ộc trị đ/ộc."
"Thế thì tốt quá rồi, ngươi mau để ta c.ắ.n một miếng đi!" Ta sốt ruột không chờ được.
Văn Chúc bật cười, nhẹ nhàng búng vào đầu ta một cái, "Để ngươi c.ắ.n một miếng là ta c.h.ế.t hẳn luôn đấy!"
"Vậy ngươi dùng đ/ộc trị đ/ộc bằng cách nào?"
"Lấy dịch đ/ộc, dùng bí pháp luyện thành t.h.u.ố.c rồi uống. Tiếc là ta đã thử rất nhiều loại rắn đ/ộc mà vẫn không đúng, chỉ còn dịch đ/ộc rắn Hổ Mang Chúa của ngươi là chưa thử qua."
Trong lúc nói chuyện, Văn Chúc cầm lấy một cái chén, ra hiệu cho ta c.ắ.n vào đó để tiết ra dịch đ/ộc, ta làm theo lời hắn.
Sau đó hắn lại lấy thêm mấy bình lọ, bắt đầu lui cui trước lò luyện đan.
Nửa ngày sau, hắn luyện ra được một viên t.h.u.ố.c đen kịt.
Văn Chúc nhìn chằm chằm vào viên th/uốc, dường như đã hạ quyết tâm, đang chuẩn bị nuốt xuống, ta vội ngắt lời hắn, "Nếu ngươi bị đ/ộc c.h.ế.t thì sao?"
"Sẽ không đâu, ta đã thử rất nhiều lần rồi, sau khi luyện hóa, đ/ộc tính Ngũ Độc sẽ bị giảm đi. Dù không thể giải đ/ộc, cũng chỉ là chịu chút khổ sở mà thôi."
"Vậy thì được rồi."
Ta cuộn tròn thân mình như vòng nhang muỗi, im lặng nhìn hắn.
Văn Chúc nuốt viên t.h.u.ố.c xuống, bắt đầu ngồi thiền.
Một lát sau, sắc mặt hắn trở nên tái nhợt, vẻ mặt thống khổ, rồi phun mạnh ra một ngụm m.á.u đen. Tiếp đó, hắn mất đi ý thức, ngã xuống, hóa thành nguyên hình.
Ta sợ hãi nhảy dựng lên, vọt tới áp sát vào n.g.ự.c hắn lắng nghe.
May mà vẫn còn tim đ/ập.
11.
Ta canh giữ Văn Chúc suốt bảy ngày, hắn mới tỉnh lại, hóa thành hình người, trạng thái trông khá tốt.
"Lần này đúng rồi sao? Độc của ngươi đã được giải chưa?" Ta vội vàng hỏi.
"Đã giải được đ/ộc rồi, cảm ơn Loan Loan, ngươi đã c/ứu ta hai lần!" Văn Chúc nâng đầu rắn của ta đến trước mặt hắn, hôn một cái lên trán ta, một luồng khí tức mờ ám lưu chuyển.
"Chậc, hôn ta làm gì? Khẩu vị ngươi thật nặng." Tuy lời nói là trêu chọc, nhưng ta biết lúc này mặt mình đã đỏ bừng, may mắn là mặt rắn không nhìn ra được.
"Tại sao ngươi lại bị trúng đ/ộc?"
"Đều nhờ ân huệ từ mẫu thân trên danh nghĩa của ta, nếu không phải do ả đ/ộc phụ đó, ta cũng không thể lịch kiếp sáu lần nhưng đều thất bại mà quay về." Giọng Văn Chúc trở nên lạnh lẽo.
"Mẫu thân trên danh nghĩa?"
"Ừm, mẫu thân ta mất sớm, phụ thân ta cưới người khác, kế mẫu sinh ra hai đệ đệ, bà ta lo lắng ta là đích trưởng tử sẽ kế thừa Hữu Tô Sơn, ảnh hưởng đến địa vị của hai nhi tử của bà ta, nên ra tay với ta hết lần này đến lần khác."
"Vậy phụ thân của ngươi không quan tâm ngươi sao?"
"Ha, ông ta sao? Trong mắt ông ta chỉ có kiều thê mỹ thiếp, làm gì còn có đứa nhi tử này nữa." Khóe mắt Văn Chúc hơi ửng hồng.
Hầy, hắn thật đáng thương, nương đã mất mà cha lại không thương.
Ta lén lút đưa đuôi của mình vào tay hắn, để hắn mân mê, coi như an ủi.
12.
Tại lối vào kết giới của Hữu Tô Sơn, một đội Hồ ly thị vệ hô lớn, "Cung nghênh Thiếu chủ hồi sơn!"
Văn Chúc vừa đi qua kết giới, lại quay đầu hỏi thị vệ, "Gần đây Xà tộc có đến không?"
"Bẩm Thiếu chủ, Bắc Dư Xà vương từng đến, sau khi gặp mặt Hồ vương liền rời đi rồi."
"Tốt, ta biết rồi." Văn Chúc đặt ta đang cuộn trên cổ tay hắn xuống lòng bàn tay, tiếp tục đi lên núi.
"Tại sao ngươi còn phải quay về?" Nương đã mất cha lại không thương, quay về làm gì chứ?
"Nội đan của ta vẫn còn trong tay đ/ộc phụ đó, giờ đ/ộc đã giải, có lẽ có cơ hội lấy lại."
"Cái gì? Trước đây ngươi luôn không có nội đan à? Vậy tại sao vẫn sống sót được dưới Lôi kiếp?" Chuyện này thật phi lý mà!
"Bởi vì mẫu thân ta để lại cho ta một bảo vật do tạo hóa ban cho, có thể trợ giúp tu hành, lúc nguy cấp còn có thể giữ mạng, và không ai cư/ớp đi được."
"Thật thần kỳ như vậy sao..."
13.
Vừa đi đến nửa chừng sườn núi, bỗng có một khối đ/á tảng khổng lồ ầm ầm lăn xuống, nhìn thấy sắp đ/è bẹp cả hai chúng ta.
Văn Chúc xoay mình, tám cái đuôi hư ảnh giương lên, khối đ/á tảng bị phá thành tro bụi.
Bụi tan đi, hai thiếu niên có ba phần giống Văn Chúc bước ra.
"Các ngươi muốn làm gì? Tránh ra!" Văn Chúc lạnh giọng.
"Đồ phế vật, sao ngươi còn chưa c.h.ế.t ở bên ngoài?"
Ánh mắt hai thiếu niên nhìn Văn Chúc đầy vẻ gh/ê t/ởm.
"Đúng vậy, chiếm giữ chí bảo Hữu Tô, vậy mà cũng chỉ tu luyện được tám đuôi thôi, thậm chí còn không đ.á.n.h lại được bọn ta chỉ có sáu đuôi, hai cái đuôi kia là mọc thêm cho đẹp sao? Ha ha ha ha ha!"
Thiếu niên còn lại vẻ mặt cợt nhả, "Hữu Tô suy tàn rồi, bởi vì một thứ vô dụng không biết phấn đấu, đã bị Thanh Khâu bỏ lại xa vạn dặm rồi!"
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
Bình luận
Bình luận Facebook