Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Âm Thanh Báo Động
- Chương 3
3
Ngày hôm sau, tôi nhặt được một con cá song ở bến tàu, bên cạnh còn có những mảnh vỡ của cái loa được ai đó cố gắng ghép lại cho nguyên vẹn.
Âu Phách đứng cách bến tàu cả trăm mét, không tiến lại, cũng không rời đi, chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
Nghĩ lại thì hôm qua tôi hơi làm quá rồi. Nghiên c/ứu cho thấy nhân ngư là loài sinh vật thân thiện nhất hành tinh này, hôm qua chắc nó chỉ bị gi/ật mình vì cái loa phát ra tiếng của đồng loại thôi.
Tôi vẫy tay gọi, nó tiến lại gần mươi mét, đợi một lát thấy tôi không chạy, nó mới rón rén bơi thêm chút nữa. Mãi vài phút sau, nó mới đứng cách tôi chỉ vài mét.
"Mày không thích cái loa đó hả?"
"Để tao dạy mày hát nhé?"
Nó thế mà lại gật đầu! Chẳng lẽ nó nghe hiểu tiếng người thật sao?
Dạo này ngày nào cũng nghe lũ nhân ngư kia hát qua thiết bị giám sát, tôi thuộc làu làu rồi. Tôi hát câu đầu tiên, nhưng tay chân vẫn trong tư thế sẵn sàng chạy trốn nếu cái móng vuốt kia có ý định "khám n/ão" mình.
Nghe tôi hát, đôi mắt xanh lục của Âu Phách bỗng sáng rực lên. Nó bắt đầu lặp lại theo tôi.
Cứ ngỡ phải dạy cả chục lần nó mới thuộc, ai dè vừa dứt bài, nó đã có thể hát lại trọn vẹn không sai một nhịp. Chỉ là đôi mắt nó cứ nhìn tôi chằm chằm không rời, làm tôi thấy cứ kỳ kỳ sao đó.
"Âu Phách, mày thông minh quá đi mất!"
Lần tới gặp nàng cá nào ưng ý, cứ đem bài này ra mà "thả thính". Tôi nhận lấy con cá song nó tặng: "Coi như học phí mày trả tao nhé."
Thế nhưng đêm đó, khi đang ngủ say, tôi bị đ/á/nh thức bởi một giai điệu quen thuộc. Bực mình mở cửa sổ ra, tôi bắt gặp ánh mắt của Âu Phách đang hát ở vùng biển cách đó không xa.
Tôi gắt lên: "Im miệng!"
Tiếng hát tắt lịm, tôi mới được một giấc ngủ ngon.
Nhưng vài ngày sau, dù đã thuộc bài hát, Âu Phách vẫn hoàn cảnh "lắm mối tối nằm không".
Chẳng lẽ... tôi lại phải dạy nó khiêu vũ nữa sao?
Chương 12
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook