Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Để Em Thế Chỗ Anh Ta
- Chương 10.
Cuối tuần lại đến, lại phải đến nhà bố mẹ của Phó Cảnh Xuyên.
Phó Cảnh Xuyên vẫn đến đón tôi từ rất sớm.
Tôi không ngờ nhà lại đông đúc như vậy.
Khi nhìn thấy Lý Nhị, tôi vẫn khá bình tĩnh, nhưng khi nhìn thấy Chu Dục, tôi lại ngớ người ra.
“Cậu đến đây làm gì?”
“Chú đến đây làm gì?”
Tôi và Phó Cảnh Xuyên đồng thời hỏi.
“Hai vợ chồng các người đúng là, không hoan nghênh em đến vậy luôn sao?”
Phó Cảnh Xuyên nhìn tôi một cách kỳ lạ.
Bầu không khí trở nên rất ngượng ngùng.
“Tất nhiên là em đến đây để thăm anh rồi.”
Câu nói này của Chu Dục làm tôi gi/ật mình.
May mà cuối cùng cậu ta vỗ vai Phó Cảnh Xuyên một cái, coi như là nói với anh ta.
“Tôi là đàn ông có gì đáng xem chứ, chú tự mà lo chuyện của mình đi.”
“Ồ? Là anh em nên muốn quan tâm chút thôi mà, chuyện đêm đó anh đã giải quyết ổn thỏa chưa?”
Phó Cảnh Xuyên trừng mắt nhìn cậu ta, cảnh báo đừng nói linh tinh.
Chu Dục tỏ vẻ vô tội.
“Chị ơi, chị xem anh ta dữ với em này.”
“Chị gì mà chị, gọi là chị dâu đi.” Phó Cảnh Xuyên trông có vẻ rất đ/au đầu.
“Ồ, chị dâu.” Chu Dục cười với tôi.
“Chị dâu, hình như em chưa có WeChat của chị nhỉ?”
“Đừng làm phiền chị dâu của chú, cô ấy sẽ không kết bạn với chú đâu.” Phó Cảnh Xuyên trừng mắt nhìn cậu ta.
“Ồ.”
Khi Phó Cảnh Xuyên đi ra chỗ khác, cậu ta lại ghé vào tai tôi nói một câu.
“Chị dâu, anh ta có biết là chúng ta đã hôn nhau đến nát cả môi luôn rồi không?”
“Cậu!”
“Haiz, lại bị chị xóa bạn nữa rồi.”
“Sáng tỉnh dậy đã bị chị xóa bạn mất, trời sập rồi, chị ơi.”
Tôi nổi hết da gà, không biết cậu ta định làm gì nữa.
Và rồi đến lúc ăn cơm, tôi mới biết cậu ta đến đây để làm gì.
Thì ra ông nội Phó Cảnh Xuyên có ý định mai mối Lý Nhị và Chu Dục, nên đã mời họ đến nhà ăn cơm.
Còn bảo chúng tôi giúp họ làm mối.
Thực sự là tôi thấy tối sầm mặt mũi.
“Khá, khá là hợp.”
Ngoài câu này ra, tôi không biết nói gì nữa.
“Thôi bỏ đi, nếu là Chu Dục thì bỏ qua đi, sau này anh sẽ giới thiệu người khác cho Lý Nhị.”
Hiển nhiên là Phó Cảnh Xuyên sẽ không đồng ý.
“Vậy anh định giới thiệu em cho ai?” Lý Nhị chất vấn Phó Cảnh Xuyên trên bàn ăn.
Trong giọng nói còn mang theo tiếng nức nở.
Phản ứng đầu tiên của tôi là hai người họ đã cãi nhau.
Ồ, thế này thì có trò hay để xem rồi.
“Trong công ty có rất nhiều người còn đ/ộc thân mà.”
“Phải là người đ/ộc thân sao?"
Vừa nghe câu này, ông nội không nhịn được phải đẩy kính lão lên để giảm bớt sự lúng túng.
“Đừng mải xem kịch nữa, ăn cơm đi, chị ơi.”
Chu Dục lén thì thầm vào tai tôi, còn tiện tay đưa sang cho tôi một con tôm đã bóc vỏ.
“Chu Dục, chú làm gì đấy?”
Rõ ràng là Phó Cảnh Xuyên đang cãi nhau với Lý Nhị, nhưng vẫn chú ý đến chỗ này.
“Bóc xong rồi mới nhớ ra là em bị dị ứng tôm, không thể lãng phí, chị dâu chắc không ngại đâu nhỉ, em đã rửa tay rồi mà.”
Cậu ta thực sự khiến tôi sợ hãi, liều quá mức.
“Cảm ơn nhé.”
Tôi vừa định ăn thì Phó Cảnh Xuyên đã gắp qua và ăn luôn.
“Anh cũng bị dị ứng mà?” Chu Dục nhìn anh ta cười cợt.
“Cút qua một bên đi, ngoan ngoãn giùm cái đi.”
Phó Cảnh Xuyên không thèm để ý đến anh ta, tâm trạng không tốt lắm.
Chu Dục cũng không nói gì thêm.
Ông bà nội vẫn đang thuyết phục Lý Nhị và Chu Dục tiếp xúc với nhau nhiều hơn.
Hai đứa đều là những đứa trẻ lớn lên từng ngày trong mắt ông bà, nếu thành đôi thì càng tốt.
“Bà ơi, thực ra cháu đã có người mình thích rồi ạ.” Lý Nhị từ chối một cách nhẹ nhàng.
“Ông ơi, thực ra cháu cũng không thích người như cô ấy đâu.” Chu Dục từ chối còn dứt khoát hơn.
“Vậy rốt cuộc cháu thích người như thế nào?” Ông nội lại hỏi.
Chu Dục nhìn tôi.
Cậu ta vừa nhìn tôi, tôi rén muốn ch*t.
"Cháu thích phụ nữ đã có chồng ấy."
Chương 23.
7
Chương 10
Chương 10
Chương 19
Chương 15
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook