Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Có phải anh đã lừa tôi không?”
Lận An sững lại.
Ánh mắt lập tức trở nên lảng tránh.
“Tôi làm sao có thể lừa anh?”
“Tôi không lừa.”
“Thật sao?”
“Cuộc sống tương lai của chúng ta thật sự giống như anh kể à?”
“Tôi nhìn thế nào cũng thấy không giống.”
“Lận An, rốt cuộc chúng ta có từng ở bên nhau hay không?”
Thật ra rất nhiều lúc tôi đã tin lời hắn.
Nhưng mỗi khi hắn tiếp xúc thân mật với tôi, một vài phản ứng lại khiến tôi nghi ngờ.
Miệng thì nói cực kỳ phóng túng, nhưng chỉ cần thật sự tới gần là lại ngượng ngùng thấy rõ.
Nếu hắn thật sự đã cưới tôi, thật sự đã làm đủ những chuyện ấy, sao chỉ hôn một cái thôi phản ứng còn lớn như vậy?
Trước kia tôi không nói vì cảm thấy chẳng cần thiết, hơn nữa tôi tin cuối cùng hắn sẽ tự kể.
Nhưng hiện tại xem ra hình như không phải vậy.
“Anh… cảm thấy thế nào?”
“Tôi cảm thấy chúng ta chưa từng ở bên nhau.”
“Nhưng qu/an h/ệ chắc chắn cũng không tệ như hiện tại.”
“Cho nên anh đã nói dối vài chuyện.”
“Bây giờ nói đi.”
“Nói xong rồi tôi mới nói chuyện giữa hai chúng ta.”
Lận An im lặng hai giây, cuối cùng vẫn quyết định kể tất cả.
“Chúng ta quả thật chưa từng ở bên nhau.”
“Sau khi anh gặp t/ai n/ạn, tôi cũng không thật sự vui vẻ, nhưng lúc đó tôi chưa ý thức được tình cảm của mình đối với anh nên cũng không can thiệp.”
“Mãi tới khi công ty nhà anh vì em trai quản lý không tốt mà tuyên bố phá sản, sau đó tôi nhận được tin anh t/ự s*t.”
“Lúc ấy tôi mới đột nhiên hiểu ra rằng tình cảm của mình đối với anh căn bản không giống loại kẻ th/ù bình thường.”
Tôi gật đầu.
Tôi đã nói mà.
Không có Lận An chen vào, tôi quả nhiên t/ự s*t thành công.
“Nhưng lúc tôi phát hiện ra thì mọi thứ đã quá muộn.”
“Anh chẳng để lại lời gì, nhưng tôi vẫn tới căn nhà của anh nhìn thử, sau đó nhặt được một mẩu giấy.”
“Trên đó viết: Lận An là đối thủ cả đời của tôi, cũng là bạn của tôi.”
Tôi đã nói mà!
Tôi sao có thể thích đàn ông.
Rõ ràng chỉ xem hắn là đối thủ cạnh tranh.
Vậy mà tên này còn dám lừa tôi.
“Thế anh trở về kiểu gì?”
Lận An lúc này mới hậu tri hậu giác gãi đầu.
“Thì… cứ như vậy trở về.”
“Rốt cuộc là thế nào?”
“Thì…”
“Uống quá nhiều rư/ợu.”
“Đi ngoài đường không cẩn thận bị xe đ/âm.”
“Sau đó trở về.”
Tôi biết chắc chắn không đơn giản như hắn nói.
Có lẽ kể ra cũng khá mất mặt.
Thôi.
Biết đại khái là được.
Những thứ khác hình như cũng chẳng còn quan trọng.
“Còn chuyện gì giấu tôi không?”
“Hết rồi!”
“Thật sự hết rồi.”
“Nếu còn giấu anh chuyện gì nữa thì tôi không phải người.”
Tôi gật đầu.
Nhưng không nói tiếp.
Quả nhiên Lận An lập tức sốt ruột.
“Những gì nên nói tôi đều nói rồi.”
“Anh có phải cũng nên nói chuyện giữa hai chúng ta không?”
Tôi bật cười.
“Anh đã nói cả rồi còn gì.”
“Ngủ cũng ngủ rồi.”
“Hôn cũng hôn rồi.”
“Sờ cũng sờ rồi.”
“Không ở bên nhau thì còn muốn anh ở bên ai?”
“Giang Diệu à?”
Gương mặt Lận An lập tức tràn đầy kinh hỉ.
Hắn ôm tôi vào lòng.
Suýt nữa làm tôi ngạt c.h.ế.t.
Haiz.
Đột nhiên hơi nhớ Lận An ngày trước, lúc nào cũng nhìn tôi không thuận mắt, cả ngày lạnh mặt.
Chuyện công ty rất nhanh đã xử lý ổn thỏa.
Tuy vẫn còn nhiều thứ chưa hoàn thiện hoàn toàn, nhưng những việc ấy vốn phải giải quyết từng bước.
Lận An mấy lần bảo tôi chuyển về ở chung, nhưng tôi thấy phiền nên chẳng chuyển.
Kết quả một hôm tan làm, vừa về tới nhà đã thấy hắn chuyển toàn bộ đồ sang.
Hắn nói tôi không chịu tới thì hắn chuyển qua đây.
Tôi thật ra cũng chẳng sao.
Chỉ là tên này có phải hơi vội quá rồi không?
Mới chuyển tới đã bảo mình mộng du, sau đó “mộng du” thẳng lên giường tôi, rồi thế nào cũng không chịu quay về phòng riêng.
Còn lý luận rằng:
“Dù sao tối nào cũng sẽ mộng du sang đây.”
“Ngủ bên này hay bên kia khác gì nhau?”
Tôi cảm thấy hắn đang nói nhảm.
Ngủ bên cạnh tôi sao không thấy mộng du nữa?
Thôi.
Người cũng mang về nhà rồi.
Chẳng lẽ thật sự còn đuổi ra ngoài?
Thế là dưới từng bước thử giới hạn của Lận An, cuối cùng hắn vẫn được như ý.
Nhưng tôi thề.
Tôi thật sự muốn nằm trên!
Kết quả tên này sức quá lớn.
Căn bản chẳng tranh nổi.
Người được lợi còn cố tình khoe mẽ.
“Bé cưng, không phải tôi không nhường anh.”
“Là tự anh không làm được đấy.”
“Lận An, ngậm miệng.”
Miệng thì chịu ngậm, nhưng eo lại chẳng chịu ngừng lấy một giây.
Những vết s/ẹo do t.a.i n.ạ.n để lại có rất nhiều chỗ không thể xóa hết.
Trước kia tôi còn cảm thấy khá x/ấu.
Nhưng Lận An chẳng hề gh/ét bỏ, còn lần lượt hôn lên từng vết rồi tiếc nuối nói:
“Nếu có thể trở về sớm hơn một chút để giúp anh tránh vụ t.a.i n.ạ.n ấy thì tốt.”
Tôi nằm trên người hắn, khó khăn xoay một chút.
“Vậy bây giờ anh sẽ không thể ngủ trên giường tôi.”
Dù sao tôi hiểu bản thân.
Nếu không trải qua những chuyện ấy, rất khó nói tôi có thể thích Lận An hay không.
Lận An đưa tay xoa eo tôi rồi ghé tới hôn.
“Nhưng tôi thà anh cứ mãi kiêu ngạo, coi thường tôi như trước, còn hơn bị người ta bẻ g/ãy hết kiêu hãnh rồi phải học cách đứng lên lần nữa.”
“Nếu có thể giống trước kia…”
“Anh yêu tôi hay không cũng được.”
Tôi c.ắ.n lên môi hắn, khẽ cười rồi đưa tay xuống dưới.
“Ngoài miệng nói một đằng, trong lòng lại nghĩ một nẻo.”
“Nhẹ một chút.”
“Kỹ thuật thành thạo thế này, Lận tổng trước kia không phải chơi không ít đấy chứ?”
“Ừ.”
“Trong mơ quả thật đã chơi anh rất nhiều lần.”
“Muốn nghe tôi chơi thế nào không?”
“C/âm miệng.”
“…”
“Hôn tôi.”
“Được.”
HẾT
Chương 10
Chương 10
Chương 8
Chương 31
Chương 13
Chương 18
Chương 11
Chương 2
Bình luận
Bình luận Facebook