Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ta chỉ là một nô tỳ, lẽ tự nhiên chẳng dám nói nửa lời chối từ.
Kể từ đó, ta trở thành tấm bình phong cho cuộc tình lén lút của hai người bọn họ. Thái hậu thường xuyên triệu ta vào cung Thọ Khang để ôn chuyện cũ. Khi Vương gia đến đón ta, ta đều biết ý mà lui vào mật thất bên cạnh chờ đợi. Đợi cho hai người bọn họ mây mưa mặn nồng xong xuôi, ta mới theo Vương gia hồi phủ.
Thái hậu có d.ụ.c vọng chiếm hữu cực mạnh, tuyệt đối không cho phép Vương gia chạm vào nữ nhân khác. Chẳng ngờ, Vương gia lại dám để Liễu Lan Tâm mang th/ai. Rốt cuộc đây là ý muốn của Thái hậu, hay là Vương gia đã bị sắc đẹp làm cho mê muội mà làm liều?
Đang mải suy tính, thì người trong cung đã đến.
“Di Vương phi, Thái hậu có lời mời!”
3.
Thấm thoát đã một tháng ròng Thái hậu không truyền lệnh triệu kiến ta. Suốt thời gian ấy, Vương gia vẫn luôn lưu lại trong viện của Liễu Lan Tâm. Trực giác mách bảo ta rằng, giữa hai người bọn họ chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó.
Ta vừa cúi đầu suy tính m.ô.n.g lung, một thoáng vô ý đã va phải người phía trước.
“Xin lỗi!” Ta vội vàng giữ c.h.ặ.t lại phượng quán trên đầu, lùi lại hai bước. Đến khi ngẩng lên, cả người bỗng sững sờ tại chỗ.
“Ối chà! Vương phi xin Người đi chậm một chút! Ây da... Thừa tướng đại nhân, sao Ngài lại ở đây?” Cung nhân đi theo phía sau vội vàng chạy tới.
Lục Hành Chi dời tầm mắt, nhìn sang khoảng không vô định bên cạnh: “Bệ hạ truyền triệu, ta lỡ đi nhầm đường. Tuyết rơi đường trơn, Vương phi hãy cẩn trọng kẻo ngã.”
“Đã rõ ạ!” Cung nhân cung kính cúi đầu.
Gió lạnh lướt qua mặt. Lục Hành Chi lướt qua vai ta, bên tai không còn nghe thấy tiếng bước chân của chàng nữa. Ta khẽ thở hắt ra một hơi, ngón tay siết c.h.ặ.t chiếc khăn lụa, cố nuốt xuống vị đắng chát đang dâng lên nơi cổ họng. Chàng nay đã là bậc Thừa tướng dưới một người trên vạn người, lẽ nào lại có chuyện đi nhầm đường?
Hành Chi, ta biết chàng vẫn chưa quên. Nhưng giữa ta và chàng, vốn dĩ đã là lỡ dở. Hãy buông bỏ đi thôi!
“Vương phi, chớ để Thái hậu nương nương phải đợi lâu!” Cung nhân khẽ nhắc nhở.
Ta bừng tỉnh, định rảo bước đi nhanh, nhưng chợt nhớ tới lời nhắc nhở vừa rồi của Lục Hành Chi, ta lại cố ý bước chậm lại. Trong lòng bỗng dâng lên một tia ấm áp, đủ sức để chống chọi với cái lạnh thấu xươ/ng của gió tuyết.
Tại cung Thọ Khang, Thái hậu đang uể oải tựa mình trên giường mây. Một tiểu thái giám thanh tú đang cẩn trọng dâng từng miếng hoa quả. Thấy ta bước vào, Thái hậu khẽ xua tay: “Miễn lễ đi! Yên Dung, lại đây, ngươi tới hầu hạ Ai gia.”
Ta nhận lấy đĩa quả từ tay thái giám, ghim một quả nho, cẩn thận đưa tới tận miệng Thái hậu. Thẩm Hoa Tranh tuy đã là Thái hậu nhưng tuổi mới hai mươi tám, dung mạo so với năm xưa lại càng thêm phần mặn mà, diễm lệ.
“Ừm~, vẫn là trái cây ngươi dâng lên có vị ngọt hơn cả!” Thái hậu ngồi dậy, chống tay lên thái dương, mỉm cười nhìn ta.
Tim ta khẽ thắt lại, thấp giọng thưa: “Liễu Lan Tâm có t.h.a.i rồi ạ.”
4.
“Ai gia biết!” Thái hậu khẽ chớp mắt, thần sắc không chút biến đổi.
Ta thầm thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần là ý của Thái hậu, ta sẽ không lo bị vạ lây.
“Có điều...” Thái hậu đột nhiên chuyển giọng, “Đứa bé đó không phải của Yến Thanh. Ngươi biết đấy, Ai gia vốn không thích những thứ dơ bẩn.”
Ta sững người. Thái hậu khẽ cười: “Có gì mà phải kinh ngạc? Chỉ cần hạ chút t.h.u.ố.c ý lo/ạn tình mê cho Liễu thị, đêm hôm tắt đèn đi, nàng ta làm sao biết được kẻ bò lên người mình là ai? Tháng này Yến Thanh đúng là ở trong viện của nàng ta, nhưng hắn vẫn luôn ngủ ở thiên điện, Liễu thị không biết mà thôi.”
Trong lòng ta đ.á.n.h trống liên hồi, không nhịn được mà hỏi: “Vương gia dù sao cũng là Hoàng thúc của Bệ hạ, làm như vậy liệu có khiến huyết thống hoàng thất bị hỗn lo/ạn?”
“Không ngại gì!” Thái hậu nhàn nhạt đáp một câu, đột nhiên ngồi thẳng dậy, ghé sát mặt về phía ta: “Yên Dung, Ai gia nghe nói Lục Thừa tướng lại vừa từ chối một mối hôn sự. Ngươi nói xem... liệu có phải hắn vẫn còn tơ tưởng đến ngươi không?”
Tim ta lại vọt lên tận cổ họng. Đang yên đang lành, sao Thái hậu lại nhắc tới Lục Hành Chi?
Lời Thái hậu hỏi, không thể không đáp. Ta đành cứng người thưa: “Tuyệt đối không thể! Nô tỳ làm gì có sức hút lớn đến thế? Có lẽ... có lẽ Thừa tướng công vụ bận rộn, sợ lạnh nhạt với phu nhân nên mới... mới...”
“Ngươi đó!” Thái hậu đưa ngón tay ấn nhẹ lên trán ta, “Từ ngày làm Vương phi, cứ thấy Ai gia là lại căng thẳng. Ngươi và Ai gia có tình nghĩa đồng cam cộng khổ bao năm nay, Ai gia đương nhiên luôn để tâm đến ngươi. Năm xưa gả ngươi cho Yến Thanh cũng là chuyện bất đắc dĩ, nếu lòng ngươi vẫn còn Lục Hành Chi, Ai gia sẽ tìm mọi cách để thành toàn cho hai người.”
Nếu là trước đây, có lẽ ta đã tin. Nhưng hiện tại... Ta hoảng hốt đứng dậy, quỳ thụp xuống đất: “Nô tỳ đa tạ nương nương luôn ghi nhớ! Nhưng trong lòng nô tỳ, Thái hậu nương nương luôn là vị trí hàng đầu. Nô tỳ tuyệt đối không vì tư lợi của bản thân mà khiến nương nương phải khó xử dù chỉ nửa phần. Nô tỳ nguyện đời đời kiếp kiếp thủ hộ bên cạnh nương nương!”
Điện vắng lặng hồi lâu. Tiếng Thái hậu lại vang lên: “Yên Dung à! Ai gia quả thực có một việc cần ngươi đi làm...”
10 - END
Chương 4
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 9
Chap 10 - Hết
Chap 8 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook