Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Khi tiếng gõ cửa vang lên, tôi cứ ngỡ là lực lượng c/ứu hộ mà anh ta nói đã đến.
Kết quả lại là anh trai tôi. Anh trai cùng cha khác mẹ, hơn tôi hai tuổi.
Tôi và Giang Vị Thành không thân, từ nhỏ đến lớn đều không gần gũi.
Nhưng trường học của anh ấy chỉ cách căn hộ tôi thuê một con phố.
Anh ấy người đầy bụi bẩn, lách vào trong nhà rồi lập tức đẩy bàn chặn cửa lại.
Tôi nghe thấy tiếng đ/ập cửa bên ngoài, đầu óc có chút trống rỗng.
Nhiều khung cảnh đ/áng s/ợ hiện lên trong tâm trí.
May mà mấy con x/ác sống đó đ/ập một lát rồi bỏ đi.
Sau cơn h/oảng s/ợ, tôi có chút bực dọc: "Sao anh lại tới đây?!"
Giang Vị Thành lôi ra một chai nước khoáng, tu ừng ực, rồi nằm xuống đất bình ổn lại một lúc mới trả lời tôi:
"Mày nghĩ tao muốn tới à? Khó khăn lắm mới tìm được một chiếc xe, mẹ kiếp, nó lại ch*t máy ngay cổng khu chung cư này! Đúng là cứ gặp mày là chẳng có chuyện gì tốt lành."
Tôi che mặt từ từ ngồi xổm xuống, bình ổn lại nhịp tim.
Giang Vị Thành nghiêng đầu nhìn sang sofa: "Đó là ai?"
Tôi im lặng vài giây: "Cố Phong."
"Qu/an h/ệ gì với mày?"
"Không qu/an h/ệ, nhặt được."
"Đừng nói với tao là mày chia thức ăn trong nhà cho hắn đấy nhé, mày có biết bây giờ bên ngoài hoàn toàn không có gì ăn không!"
Tôi bất lực không thể phản bác: "Lúc nhặt về thì chưa thành x/ác sống."
"Được, vậy giờ vứt ra ngoài đi."
"Anh ta nói sẽ có người đến c/ứu anh ta."
Giang Vị Thành im bặt, anh ấy đi đến bên cạnh Cố Phong, lật xem nhãn mác quần áo của anh ấy.
"Toàn là hàng hiệu... Anh ta nói khi nào thì có người tới?"
"Không biết."
Có thêm một người, thức ăn trong nhà cạn sạch chỉ trong vòng hai ngày.
Mà Cố Phong đã hai ngày không ăn gì rồi.
Ngay khi tôi đang do dự có nên ra ngoài tìm thức ăn hay không, thì lực lượng c/ứu hộ mà Cố Phong nhắc đến đã tới.
Họ đưa Cố Phong đi. Để lại không ít thực phẩm và nước uống, nói rằng sau này sẽ quay lại đón chúng tôi.
Chờ đợi như vậy, thấm thoắt đã một tháng.
Khi tiếng gõ cửa vang lên ngoài nhà, anh trai tôi ghé mắt nhìn qua lỗ nhòm.
Anh ấy nói bên ngoài cửa có ít nhất ba người, bảo tôi cầm theo đồ đạc trốn vào góc, nếu người ngoài cửa có á/c ý, chúng tôi vẫn còn một phần thắng.
Sau khi mở cửa, anh ấy hạ thấp giọng trao đổi với người bên ngoài.
Sau đó, chúng tôi được đưa đến căn cứ được xây dựng thần tốc trong thời kỳ tận thế này.
Thủ lĩnh của căn cứ mới trẻ tuổi và tuấn tú, nhờ thiên phú dị năng mạnh mẽ mà ngồi vững vị trí này.
Biết bao người không vượt qua được cơn sốt cao thời kỳ đầu của dị năng, nhưng thủ lĩnh đã vượt qua.
Tất cả là nhờ vị ân nhân tốt bụng kia.
Bây giờ anh ấy đã tìm lại được ân nhân, và ân nhân nghiễm nhiên được hưởng chế độ an bài cao cấp nhất.
Còn về phần em trai của ân nhân...
Thủ lĩnh mượn việc này để thể hiện sự chu đáo của mình với ân nhân: "Cậu chắc chắn muốn an bài em trai mình như bình thường? Nhìn cậu ta... thể trạng có vẻ không được tốt."
Chương 31
Chương 13
Chương 18
Chương 11
Chương 2
Chương 22
Chương 18
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook