Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ta đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi hư ảo trên tà váy, "Quản gia, để lại cho tên hành khất này hai cái bánh bao, đừng để người ta nói Hầu phủ chúng ta không có lòng thiện. Còn việc có sống sót được hay không, phải xem tạo hóa của hắn rồi."
Ta xoay người rời đi, phía sau vang lên tiếng gào rú tuyệt vọng như thú dữ bị dồn vào đường cùng của Bùi Thiệu Nguyên.
11.
Tần Mạn Dung cầm lấy thỏi bạc rồi chạy mất, Bùi Thiệu Nguyên triệt để trở thành kẻ cô đ/ộc không nơi nương tựa. Thế nhưng mạng hắn lớn, chưa c.h.ế.t được ngay. Có lẽ là nhờ oán h/ận chống đỡ, hoặc giả hắn vẫn còn ảo mộng về một ngày có thể lật ngược thế cờ.
Hắn lết cái thân tàn sống lây lất trong hang cùng ngõ hẻm của đám hành khất, dựa vào việc xin ăn và nhặt cơm thừa canh cặn để qua ngày. Còn ta, vẫn tiếp tục làm vị phu nhân quyền quý, phong quang vô hạn của Hầu phủ.
Nhưng ta hiểu rõ, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, bằng không gió Xuân thổi tới, mầm xanh lại mọc. Đặc biệt là hạng người như Bùi Thiệu Nguyên, nếu không bẻ g/ãy hoàn toàn xươ/ng sống của hắn, hắn sẽ luôn tìm cách để c.ắ.n người.
Nửa tháng sau, từ Vạn Hoa Lâu truyền ra một tin tức. Nghe nói có một tân Hoa khôi mới đến, bên mình còn mang theo một hài nhi, không chỉ dáng vẻ đáng thương tiếc mà giọng hát càng là một tuyệt phẩm, khiến vô số khách làng chơi phải say đắm khôn ng/uôi. Vị Hoa khôi đó tên gọi Tần Nguyệt.
Nhưng ta biết, đó chính là Tần Mạn Dung.
Mười lượng bạc, ở chốn kinh kỳ hoa lệ này căn bản chẳng tiêu được mấy ngày. Ả ta vừa không chịu được khổ, vừa phải mang theo đứa trẻ, việc quay lại nghề cũ là chuyện sớm muộn mà thôi. Ta đặc biệt sai người "vô tình" tiết lộ tin này cho Bùi Thiệu Nguyên đang ở trong đám ăn mày.
Ngày hôm đó, Bùi Thiệu Nguyên như phát đi/ên. Hắn lê lết cái chân đã tàn phế, từng bước từng bước một bò đến cửa sau của Vạn Hoa Lâu.
Vừa hay lúc đó, Tần Mạn Dung đang tháp tùng một gã phú thương từ cửa sau đi ra để chuẩn bị du ngoạn trên hồ. Ả trang điểm lộng lẫy, phấn son dặm dày, nụ cười đầy vẻ mị hoặc. Đứa trẻ đã bị quăng cho Tú bà trông nom, không thấy bên cạnh.
"Dung Nhi!" Bùi Thiệu Nguyên từ trong bóng tối lao ra, túm c.h.ặ.t lấy gấu váy của Tần Mạn Dung.
Tần Mạn Dung sợ hãi thét lên một tiếng, đợi đến khi nhìn rõ gã nam nhân như á/c q/uỷ kia chính là Bùi Thiệu Nguyên, sự k/inh h/oàng trong mắt ả lập tức biến thành vẻ chán gh/ét tột cùng, "Ở đâu ra hạng hành khất thối tha này, cút ngay, đừng làm bẩn váy của lão nương!" Ả tung một cước đạp thẳng vào n.g.ự.c Bùi Thiệu Nguyên.
Hắn bị đạp ngã lăn ra đất, không thể tin nổi nhìn ả: "Dung Nhi, là ta đây, ta là Thiệu Nguyên đây mà..."
Tần Mạn Dung lạnh lùng cười nhạt, lúc này ả đã có phú thương làm chỗ dựa, khí thế mười phần: "Bùi Thiệu Nguyên c.h.ế.t từ lâu rồi! Ngươi chẳng qua chỉ là một tên đào phạm bị truy nã! Là một phế vật!"
"Ngươi có biết đi theo ngươi ba năm qua ta đã phải chịu bao nhiêu khổ cực không? Ta vốn là đầu bài của Vạn Hoa Lâu, nếu năm đó không bỏ trốn cùng ngươi, giờ đây ta sớm đã tích đủ tiền chuộc thân để làm chính thất thái thái nhà người ta rồi, chính ngươi đã h/ủy ho/ại đời ta!"
Tần Mạn Dung càng nói càng gi/ận, cầm chiếc đoàn phiến trong tay nện túi bụi lên đầu Bùi Thiệu Nguyên: "Giờ ngươi còn tìm ta làm gì? Muốn ta nuôi ngươi sao? Nằm mơ đi!"
Gã phú thương bên cạnh bịt mũi, mất kiên nhẫn nói: "Nguyệt Nhi, ai thế này? Sao mà hôi hám vậy."
Tần Mạn Dung lập tức thay đổi sắc mặt, nũng nịu nở nụ cười, ôm lấy cánh tay gã phú thương. Hai kẻ đó nói nói cười cười lên xe ngựa, nghênh ngang rời đi. Chỉ để lại mình Bùi Thiệu Nguyên nằm giữa vũng bùn lầy, nhìn theo hướng xe ngựa đi xa mà phát ra tiếng cười đi/ên dại x/é lòng. Cười rồi lại khóc.
Đúng lúc này, một đôi hài thêu tinh xảo dừng lại trước mặt hắn. Ta che một chiếc ô giấy dầu, che khuất đi cái nắng gắt trên đầu hắn, "Bùi Thiệu Nguyên, trông ngươi bây giờ thật chẳng khác gì một con ch.ó."
Bùi Thiệu Nguyên đột ngột ngẩng đầu, nhìn ta đang phục sức lộng lẫy, lại nhìn lại bản thân mình đầy vết nhơ bẩn. Khoảnh khắc này, lòng tự trọng cuối cùng của hắn hoàn toàn sụp đổ.
12.
Bùi Thiệu Nguyên không ngừng dập đầu, trán nện xuống nền đ/á xanh kêu lên bình bịch, "Khương Thời Ngọc, g.i.ế.c ta đi, c/ầu x/in ngươi g.i.ế.c ta đi…!"
Ta khẽ mỉm cười, từ trong ống tay áo lấy ra một con d.a.o găm, ném xuống trước mặt hắn: "Muốn c.h.ế.t? Dễ thôi."
"Thế nhưng, nếu ngươi cứ thế mà c.h.ế.t, Tần Mạn Dung sẽ dùng số tiền b/án mạng của ngươi để sống sung túc trong thanh lâu, tương lai còn mang theo đứa con hoang kia nói là cốt nhục của ngươi để đi lừa gạt tiền bạc của kẻ khác. Ngươi có cam tâm không?"
Bùi Thiệu Nguyên nhìn thanh chuyết thủ dưới đất, đống tro tàn trong mắt bỗng bùng lên ngọn lửa th/ù h/ận ngùn ngụt. Hắn không cam tâm. Hắn h/ận Tần Mạn Dung còn gấp vạn lần h/ận ta.
Ta xoay người, để lại một câu nói nhẹ tựa lông hồng: "Nghe nói, đêm nay Tần Mạn Dung sẽ hầu hạ Vương lão gia kia ngủ đêm trên thuyền. Vương lão gia đó thích nhất là chơi trò kí/ch th/ích, thủ vệ trên thuyền lại chẳng mấy nghiêm ngặt, biết đâu thấy được công phu của ngươi, thiên hạ lại tin ngươi là Bùi Thiệu Nguyên đấy."
Phía sau lưng, đôi bàn tay r/un r/ẩy của Bùi Thiệu Nguyên chậm rãi cầm lấy d.a.o găm.
Chap 8 - Hết
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 10 - Hết
Chap 10 - Hết
Chương 9 - Hoàn
Chương 9 - Hoàn
Chương 11 - Hoàn
Bình luận
Bình luận Facebook