Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đối với sự rời đi của Trì Hành, tôi không cảm thấy quá đ/au buồn.
Dẫu sao cũng đã sống chung hơn nửa năm, tình cảm dĩ nhiên là có.
Nhưng tôi chưa bao giờ là kiểu người thích hoài niệm quá khứ.
Dọn dẹp lại đồ đạc trong nhà.
Căn nhà này ký hợp đồng thuê theo năm, tiền nhà cũng đã trả rồi.
Những ngày tới vẫn phải sống ở đây.
Giữ lại những thứ dùng được của Trì Hành để tiếp tục dùng, những thứ không dùng được thì đóng gói ném hết xuống thùng rác dưới lầu.
Kèm theo cả bó hoa Trì Hành mới thay trên bàn ăn.
Xóa hết Wechat và số điện thoại, mọi chuyện coi như kết thúc.
Tôi nằm trên giường, đầu óc còn khá tỉnh táo.
Nhưng cơ thể mệt mỏi đến nỗi chẳng buồn nhúc nhích ngón tay.
Cứ thế để mặc cho mình mở mắt trừng trừng cho đến khi trời hửng sáng.
Cuộc sống lại trở về nhịp điệu cũ.
Giống như một vũng nước đọng, đi làm rồi về nhà.
Ba tháng chung sống ngắn ngủi. Khiến Trì Hành biến cuộc đời tôi thành mớ hỗn độn.
Giờ đây tôi lại cảm thấy không quen với nhịp sống hiện tại.
Lý Hiền - người bạn duy nhất biết chuyện giữa tôi và Trì Hành, đồng thời là đối tác tiệm sửa xe - nhận ra sự khác thường của tôi.
Cậu ta lẽo đẽo quanh tôi lải nhải cả ngày.
Cuối cùng không chịu nổi, tôi đành kể hết sự tình.
Khác với thói quen châm chọc, Lý Hiền vỗ vai tôi: "Chia tay thì chia tay, người tiếp theo sẽ tốt hơn."
"Tao đã nắm được gu của mày rồi, đợi đấy, lát nữa sẽ ki/ếm người hợp ý cho mày!"
Tôi bật cười đắng chát: "Thôi đi, giờ tao chẳng còn hứng thú yêu đương nữa, ki/ếm tiền trước đã."
Đúng lúc đó, chuông điện thoại vang lên.
Người gọi đến là Tạ Minh.
Chương 12
Chương 10
Chương 10
Chương 9
Chương 7
Chương 6
Chương 30: Phong toả khu vực
Bình luận
Bình luận Facebook