Người Yêu Đến Từ Một Lời Nói Dối

Người Yêu Đến Từ Một Lời Nói Dối

Chương 1

20/06/2026 22:39

1

Đây là ngày thứ ba kể từ khi tôi tỉnh lại sau vụ t/ai n/ạn.

Nhưng vẫn không thể nhớ ra chuyện trước kia.

Ký ức giống như bị từng lớp sương m/ù dày đặc che phủ. Dù tôi có cố gắng thế nào cũng không thể chạm tới, càng không thể vén màn sương ấy ra.

Hai người kia lại đến.

Ngày tôi tỉnh lại, họ đã tự giới thiệu bản thân.

Một người tên là Tạ Tư Diễm, người còn lại tên Thẩm Mục Phong.

Họ nói qu/an h/ệ với tôi rất tốt, nhưng tốt đến mức nào thì tôi hoàn toàn không biết.

"À đúng rồi, Lạc Dĩ, trước đây tôi chưa nói với cậu."

Thẩm Mục Phong lên tiếng:

"Tôi và cậu lớn lên cùng nhau từ nhỏ, bọn tôi là... bạn bè rất thân."

Hắn cố ý nhấn mạnh hai chữ "bạn bè".

Tôi gật đầu.

"Còn Tạ Tư Diễm..."

Thẩm Mục Phong đẩy người bên cạnh tới trước giường b/ệnh của tôi:

"Đây là người cậu thích."

Tôi ngẩn người chớp mắt.

Khác với vẻ đẹp sáng sủa, cởi mở của Thẩm Mục Phong, người đàn ông tên Tạ Tư Diễm có đường nét ngũ quan sắc bén hơn.

Đó là kiểu đẹp trai cực kỳ bắt mắt, mang theo cảm giác xâm lược mạnh mẽ.

Hình như tôi thật sự thích kiểu người như vậy.

Nhưng vì hoàn toàn không nhớ nổi, tôi chần chừ hỏi lại:

"Thật sao?"

"Đương nhiên là thật rồi, tôi lừa cậu làm gì?"

Thẩm Mục Phong vội vàng đáp:

"Lạc Dĩ, cậu thích anh ấy lắm. Trước đây còn tặng cho anh ấy biết bao nhiêu quà, ngày nào cũng chỉ h/ận không thể dính lấy anh ấy."

"Bây giờ cậu mất trí nhớ nên không nhớ được, nhưng cậu phải tin tôi, tôi tuyệt đối không lừa cậu. Dù sao chúng ta cũng lớn lên cùng nhau từ nhỏ mà."

Tôi cảm thấy phản ứng của Thẩm Mục Phong có hơi kỳ lạ, nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ khẽ "ừm" một tiếng.

Thẩm Mục Phong như trút được gánh nặng, nở một nụ cười nhẹ nhõm.

Hắn vỗ vai Tạ Tư Diễm, nói:

"Vậy hai người nói chuyện đi. Tôi không quấy rầy nữa, có chút việc nên đi trước."

Thẩm Mục Phong rời đi.

Trong phòng b/ệnh chỉ còn lại tôi và Tạ Tư Diễm.

Tôi bắt gặp ánh mắt anh.

Đôi mắt đen sâu thẳm và trầm tĩnh ấy dường như đang ch/áy lên thứ tình cảm mà tôi không thể hiểu nổi.

Tôi mất tự nhiên dời mắt đi, hai tay vô thức xoắn ch/ặt góc chăn.

"Uống chút nước đi."

Anh rót một cốc nước ấm rồi đưa cho tôi.

Tôi nhận lấy.

"Cảm ơn."

Uống được hai ngụm, tôi ôm cốc nước trong tay rồi hỏi:

"Còn anh thì sao?"

"Sao cơ?"

"Anh có thích tôi không?"

Tôi chăm chú nhìn những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước do bàn tay mình khẽ run tạo ra.

Khoảng thời gian chờ đợi câu trả lời còn khiến tôi căng thẳng hơn những gì mình tưởng tượng.

"Có."

Tạ Tư Diễm đáp.

"Lạc Dĩ, tôi thích em."

2

Giọng người đàn ông trầm thấp, hơi khàn, lọt vào tai khiến trái tim tôi run lên từng nhịp.

"Vậy..."

Tôi mím môi:

"Vậy chúng ta đã yêu nhau chưa?"

"Vẫn chưa."

Anh nhận lấy cốc nước đang bị tôi siết ch/ặt trong tay.

Chưa ở bên nhau sao?

Tôi cụp mắt xuống.

Nếu đã thích nhau, vậy tại sao lại chưa ở bên nhau?

Là chưa đủ thích... hay còn có nguyên nhân nào khác?

Đang miên man suy nghĩ, Tạ Tư Diễm bỗng cúi người lại gần.

"Tôi vốn đang định tỏ tình."

Anh nhìn tôi, khẽ nói:

"Không ngờ em lại gặp t/ai n/ạn."

Tôi ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt anh.

Anh tiếp tục:

"Tôi không biết bây giờ có phải là thời điểm thích hợp hay không, nhưng..."

"Chúng ta ở bên nhau nhé?"

Nhìn gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc ấy, tôi chỉ cảm thấy tim mình như hẫng mất một nhịp.

Sau đó cong mắt cười:

"Được thôi."

---

Danh sách chương

1 chương
20/06/2026 22:39
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu