Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hôm ấy, cuộc nghị sự của Tống Văn Cảnh kết thúc một cách vội vã. Sau đó hắn lập tức đưa ta trở về cung.
Lúc này, ta nhận thức rõ ràng rằng vì chuyện ở quán ăn, ta đã hoàn toàn khiến Tống Văn Cảnh nảy sinh nghi ngờ.
Hệ thống cũng toát mồ hôi hột thay ta: [Chuyện đã đến nước này, hay là cho hắn uống thêm một lọ nước mất trí nhớ nữa đi.]
[Nếu tên phản diện này thực sự biết từ nhỏ mình đã được ăn ngon như thế, chỉ số hắc hóa chắc tụt thẳng về 0 luôn quá.]
Ta khóc không ra nước mắt, đành phải đổi thêm một lọ nước mất trí nhớ nữa, đổ vào ấm trà của Tống Văn Cảnh.
Khi ta bưng trà vào, Tống Văn Cảnh dường như đang cầm bút xử lý công vụ. Ta rót một chén trà, đặt xuống cạnh tay hắn.
Tống Văn Cảnh đặt bút xuống, lấy một tờ giấy khác đ/è lên tờ giấy cũ.
Ta chỉ nghĩ đó là cơ mật gì đó nên không mấy bận tâm. Trong đầu chỉ đang tính toán, nếu hắn từ chối uống nước mất trí nhớ, ta sẽ ép hắn uống bằng được.
Tống Văn Cảnh nh.ạy cả.m nhận ra sự căng thẳng của ta, hắn chậm rãi nhìn về phía chén trà: “Sao thế? Trong trà có bỏ thứ gì à?”
Ta mở mắt nói dối không chớp mắt: “Không có ạ.”
Hắn không nói gì thêm, dứt khoát cầm lên uống cạn. Nhìn hắn uống không sót một giọt, ta và hệ thống thở phào nhẹ nhõm.
Nhân lúc hắn chưa kịp phản ứng, ta ôm ấm trà chuồn lẹ. Nhưng ta không hề biết, sau khi ta đi, Tống Văn Cảnh có chút ngơ ngác mở mắt ra.
Sau đó, hắn phát hiện trên bàn đang đ/è một tờ giấy. Hắn lấy tờ giấy ra. Phát hiện bên dưới có viết:
[Ngày mùng 3, trời nắng.
Nếu lại quên mất, hãy đến Bát Trân Các ngoài cung, tìm ông chủ hỏi chuyện. Ngoài ra...
Hai ngày trước, cô và Ngưng Ngọc đã có qu/an h/ệ x/á/c thịt. Nếu cũng quên mất chuyện này, sau này mỗi ngày đều phải ghi chép lại, tuyệt đối đừng để nàng phát hiện.]
Chương 7
Phiên ngoại
Chương 6
Chương 5
Chương 17
Chương 53: Âm luật Thôi Phán quan
Bình luận
Bình luận Facebook