Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Kể từ hôm đó, boss không bao giờ xuất hiện nữa.
Tôi cảm thấy mình như quả cà tím bị hấp chín trong bữa trưa ở trường mẫu giáo.
Mềm nhũn, chẳng buồn động đậy.
Trong bữa tiệc tại nhà họ Viên, tôi ngồi xổm ở góc xa nhất.
Canh chừng chiếc tháp bánh ngọt lớn nhất.
Một miếng, rồi lại một miếng, ăn trong nỗi u sầu.
Lúc Viên Dung Phong tìm tới, bụng tôi đã căng tròn như quả bóng.
Ông nhíu mày, vẻ mặt đ/áng s/ợ, giọng nói vội vàng: "Sao mặt trắng bệch thế? Ăn phải đồ hỏng hả? Đau bụng không?"
Vừa nói, ông vừa đưa tay sờ lên bụng tôi.
Tôi chỉ thấy đầu óc quay cuồ/ng, rên rỉ khó chịu: "... Không đ/au."
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán.
Viên Dung Phong ôm ch/ặt lấy tôi, bước nhanh ra ngoài.
Đầu óc nặng nề, tôi rúc vào lồng ng/ực rộng lớn của ông, thân hình bé nhỏ r/un r/ẩy.
Nỗi buồn cùng cực và sự ấm ức trào dâng.
Mắt trở nên ướt đẫm.
Tay tôi nắm ch/ặt thành nắm đ/ấm: "Boss, con đ/au."
Giọng nũng nịu của trẻ con vang bên tai Viên Dung Phong lại trở thành: "Bố, con đ/au."
Thân hình cao lớn của ông đột nhiên cứng đờ, bước chân càng lúc càng gấp gáp.
Bàn tay đặt trên lưng tôi vụng về nhưng cẩn trọng: "Con yêu đừng sợ, bố ở đây rồi."
Tôi mơ màng chớp mắt.
Bố ư?
Chương 15
Chương 5
Ngoại truyện
Chương 6
Chương 10
Chương 10
Chương 10
Chương 5
Bình luận
Bình luận Facebook