Pháo hôi độc ác ba tuổi rưỡi

Pháo hôi độc ác ba tuổi rưỡi

Chương 8

25/02/2026 17:57

​Kể từ hôm đó, boss không bao giờ xuất hiện nữa.

​Tôi cảm thấy mình như quả cà tím bị hấp chín trong bữa trưa ở trường mẫu giáo.

Mềm nhũn, chẳng buồn động đậy.

​Trong bữa tiệc tại nhà họ Viên, tôi ngồi xổm ở góc xa nhất.

Canh chừng chiếc tháp bánh ngọt lớn nhất.

Một miếng, rồi lại một miếng, ăn trong nỗi u sầu.

​Lúc Viên Dung Phong tìm tới, bụng tôi đã căng tròn như quả bóng.

Ông nhíu mày, vẻ mặt đ/áng s/ợ, giọng nói vội vàng: ​"Sao mặt trắng bệch thế? Ăn phải đồ hỏng hả? Đau bụng không?"

​Vừa nói, ông vừa đưa tay sờ lên bụng tôi.

Tôi chỉ thấy đầu óc quay cuồ/ng, rên rỉ khó chịu: ​"... Không đ/au."

​Mồ hôi lạnh túa ra trên trán.

Viên Dung Phong ôm ch/ặt lấy tôi, bước nhanh ra ngoài.

Đầu óc nặng nề, tôi rúc vào lồng ng/ực rộng lớn của ông, thân hình bé nhỏ r/un r/ẩy.

Nỗi buồn cùng cực và sự ấm ức trào dâng.

Mắt trở nên ướt đẫm.

​Tay tôi nắm ch/ặt thành nắm đ/ấm: "Boss, con đ/au."

​Giọng nũng nịu của trẻ con vang bên tai Viên Dung Phong lại trở thành: "Bố, con đ/au."

​Thân hình cao lớn của ông đột nhiên cứng đờ, bước chân càng lúc càng gấp gáp.

Bàn tay đặt trên lưng tôi vụng về nhưng cẩn trọng: ​"Con yêu đừng sợ, bố ở đây rồi."

​Tôi mơ màng chớp mắt.

​Bố ư?

Danh sách chương

5 chương
14/02/2026 20:57
0
14/02/2026 20:55
0
25/02/2026 17:57
0
25/02/2026 17:57
0
25/02/2026 17:57
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu