TÔI VÀ BẠN THÂN CÙNG TRÙNG SINH TRONG THỜI TẬN THẾ

Ngay lập tức, tôi phát hiện ra một điều mà tôi luôn bỏ qua. Phòng thí nghiệm mà Chu Việt làm việc, trực thuộc Viện Nghiên c/ứu Sinh học Khoa Th/ai. Và Viện Nghiên c/ứu vắc-xin duy nhất do Nhà nước quản lý trong giai đoạn cuối tận thế, tiền thân chính là Sinh học Khoa Th/ai.

Sau khi dọn dẹp t.h.i t.h.ể của anh tài xế, chúng tôi không nán lại lâu mà lái xe thẳng về nhà. Chuyến đi này, cả hai đều thu hoạch bội thu theo mọi nghĩa.

Nhưng tôi vẫn còn một câu hỏi, “Tại sao Chu Việt lại nghĩ đến việc nghiên c/ứu vắc-xin x/á/c sống?”

Bạn thân tôi cười lạnh một tiếng: “Chu Việt tuy là một tra nam trong chuyện tình cảm, nhưng trong lĩnh vực chuyên môn thì đúng là một thiên tài. Đây là đề tài nghiên c/ứu của anh ta, coi như là mèo m/ù vớ cá rán.”

“Nếu không phải Sơn Thành đã thất thủ trước khi đề tài được công bố, có lẽ anh ta sẽ sống lâu hơn chúng ta.”

So với việc Chu Việt nghiên c/ứu vắc-xin virus, thái độ của bạn thân tôi đối với Chu Việt càng khiến tôi ngạc nhiên, “Thì ra cậu cũng biết Chu Việt là một tra nam.”

“Ái chà!” Bạn thân tôi đột nhiên ngượng ngùng, “Người ta là người yêu cái đẹp trí tuệ mà.”

Tôi hềnh hệch cười: “Người yêu cái đẹp trí tuệ nghe xong cũng phải nhảy khỏi đống x/á/c sống để c.ắ.n cậu.”

Đang đùa giỡn, kính chiếu hậu đột nhiên lóe lên một tàn ảnh.

Đó là một chiếc xe mô tô.

Thế là tôi thả chân ga, cố ý giảm tốc độ để nó đuổi kịp. Quả nhiên, chiếc mô tô lén lút chạy song song với ô tô, rồi đột nhiên ném một túi chông sắt xuống dưới lốp xe!

Ánh mắt tôi lạnh hẳn. Không chút do dự, tôi quay đầu xe đ.â.m thẳng vào chúng.

Chiếc mô tô không kịp tránh né, bị va chạm liền lật nghiêng.

Tôi và bạn thân xuống xe, thấy hai người đàn ông đang lồm cồm bò dậy từ bên cạnh chiếc mô tô một cách t.h.ả.m hại. Một người vừa đứng vững, chưa kịp mở lời đã bị tôi b.ắ.n nát đầu bằng một phát sú/ng.

Người còn lại thấy vậy quỳ thụp xuống đất: “Đừng g.i.ế.c tôi! C/ầu x/in đừng g.i.ế.c tôi! Tôi bị ép buộc!”

Thấy tôi vẫn giơ sú/ng, hắn quay sang c/ầu x/in bạn thân tôi: “Tin tôi đi! Tôi thật sự vô tội, tôi vẫn còn là sinh viên, không tin cô xem thẻ sinh viên của tôi…” Nói rồi, hắn ta định thò tay vào người.

Tôi dùng s.ú.n.g dí vào đầu hắn: “Tôi khuyên anh tốt nhất đừng lấy thứ đó ra, dễ cư/ớp cò lắm.”

Bạn thân tôi nghiêng đầu khó hiểu: “Trông mình giống Thánh mẫu đến thế sao?”

Cô ấy đi đến trước t.h.i t.h.ể người kia, tìm ki/ếm kỹ lưỡng trên áo khoác, rồi ném đồ tìm được cho tôi.

Đó là một khẩu s.ú.n.g lục cảnh sát.

“Bây giờ dám ra ngoài cư/ớp bóc đều là những kẻ liều mạng.” Bạn thân tôi nhìn chàng thanh niên đã thay đổi sắc mặt, bình tĩnh nói, “Ngay ngày đầu tiên đã tấn công cảnh sát và g.i.ế.c người, các người c.h.ế.t không oan.”

Kèm theo một tiếng s.ú.n.g nữa, màn đêm lại trở về với sự tĩnh lặng.

Tôi và bạn thân cẩn thận thu thập những thứ có thể sử dụng, ngay cả chiếc mô tô cũng không bỏ qua.

Khởi động lại ô tô, bạn thân tôi lau mồ hôi trên trán, đột nhiên phá lên cười lớn, “Darling, cậu biết kiếp trước mình c.h.ế.t như thế nào không?”

Tôi nhìn thẳng phía trước, từ chối: “Ngoan, mình không muốn nghe.”

“Nhưng người ta lại muốn nói cơ.” Bạn thân tôi nháy mắt: “Là c.h.ế.t vì chứng phát tác của lòng dạ Thánh mẫu.”

“Mình và Chu Việt bị mắc kẹt ở quê nhà Sơn Thành của ann ta, sắp hết lương thực, thì Bạch nguyệt quang của anh ta lại sắp sinh.”

“Đứa bé sinh khó, Chu Việt c.h.ế.t trên đường đi tìm bác sĩ cho cô ta. Còn mình, để kéo dài thời gian, đã chặn cửa và bị x/á/c sống c.ắ.n c.h.ế.t.”

Lòng tôi thắt lại: “Cậu là một cô gái… rất vĩ đại…”

Bạn thân tôi dường như cười đến rơi nước mắt, cô ấy lau khóe mắt: “Đừng nhắc nữa, Chu Việt c.h.ế.t vì Bạch nguyệt quang, còn mình lại c.h.ế.t vì lời dặn dò của Chu Việt…”

“Quả nhiên thần linh sẽ trừng ph/ạt công bằng với mọi cái đầu chỉ biết yêu đương.”

17.

Một tuần sau khi virus bùng phát, x/á/c sống bắt đầu xuất hiện lang thang trong núi. Đây không phải là một dấu hiệu tốt.

Nếu ngay cả những nơi hẻo lánh như thế này cũng có x/á/c sống xuất hiện, điều đó có nghĩa là nội thành và vùng cận ngoại thành đã hoàn toàn thất thủ.

Kể từ khi có được báo cáo nghiên c/ứu của Chu Việt và những chai lọ kia, cô bạn thân tôi không còn bước chân ra khỏi phòng. Bất đắc dĩ, tôi đành phải một mình gánh vác trọng trách nấu ăn.

Thật tiếc, tài nấu nướng cũng giống như tiền tiết kiệm, không có là không có. Sau khi làm ch/áy thủng liên tiếp hai cái nồi, tôi đành lui về chọn mì gói.

Ăn như thế suốt một tuần, cô bạn thân như h/ồn m/a xuất hiện sau lưng tôi: “Từ Ương Ương, từ nay về sau, nhà bếp là cấm địa của cậu.”

Dù vẻ mặt cô ấy xanh xao, nhưng vẫn lạnh lùng dùng cái sạn bếp đ.á.n.h tôi ra khỏi bếp. Rửa rau, c/ắt rau, phi dầu, nấu nướng, một loạt động tác trôi chảy như mây bay nước chảy.

Trong làn khói bếp mịt mờ, bạn thân còn không quên dùng tép tỏi ném vào đầu tôi: “Đứng ngây ra đó làm gì? Đi bày bát đĩa đi!”

“Dạ, tuân lệnh!” Tôi tiện tay đón lấy tép tỏi đặt lên bàn ăn, rồi ngoan ngoãn lấy bát đĩa từ máy rửa bát ra sắp xếp.

Chỉ trong thoáng chốc, thức ăn đã được dọn lên bàn. Chỉ là một món mặn một món chay đơn giản, nhưng lại khiến người ta thèm nhỏ dãi.

Rau xanh giòn rụm thẳng thớm, món thịt cũng được kho đỏ au bóng lưỡng thơm mùi dầu. Tôi ăn bữa cơm đó mà suýt chút nữa l.i.ế.m sạch đĩa.

Danh sách chương

5 chương
14/04/2026 15:38
0
14/04/2026 15:38
0
14/04/2026 15:38
0
14/04/2026 15:38
0
14/04/2026 15:39
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu