Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhưng đó là cả cuộc đời anh ta, là con đường đẫm m.á.u mà anh ta đã từng bước đi qua để trở về.
Thế nhưng giờ đây, lại có người tưởng rằng mình hiểu rõ quá khứ của anh ta, có thể dùng vài lời an ủi tưởng chừng chân thành nhưng thực chất nhẹ hơn cả giấy trắng để hóa giải oán khí của anh ta.
Giữa người với người căn bản không tồn tại sự đồng cảm thực sự, huống hồ những người chơi này chỉ tìm hiểu về chuyện cũ thông qua lời kể của người khác hoặc báo cáo của bên thứ ba.
Không có kinh nghiệm tương đồng, lấy gì để nói đến sự thấu hiểu?
Cái gọi là "thấu hiểu" cao ngạo và hời hợt từ trên nhìn xuống này, chỉ khiến người ta cảm thấy gh/ê t/ởm.
Hơn nữa, họ lại sẵn lòng đi thấu hiểu một quái vật, dù cho quái vật này từng ăn thịt người như ăn kẹo.
Hai người bên kia vẫn đang tâm sự mỏng với nhau, còn Ng/u Lân đứng cạnh tôi thì chống cằm, vẻ mặt xuân tình trào dâng: "Ngọt quá, ngọt quá, đẩy thuyền thôi!"
Tôi kinh ngạc hỏi: "Cậu đẩy thuyền cái gì?"
"Học trưởng và Tiểu Sương chứ còn gì." Vẻ mặt Ng/u Lân quá tự nhiên, tôi thậm chí còn nghi ngờ có phải tôi có vấn đề không, "Ngọt lắm! Thiếu niên quái vật chưa từng được ai thấu hiểu và cô gái Mặt trời nhỏ đồng cảm, cộng hưởng cảm xúc max, sự kết hợp này tôi thật sự siêu yêu!"
Tôi há hốc mồm, nhận ra mình chẳng thể nói được lời nào. Chưa nói đến việc tổng kết thuộc tính này có đúng hay không. Tôi vẫn còn nhớ cảnh sáng nay, Học trưởng c.ắ.n cánh tay bị đ/ứt làm đôi, m.á.u me đầy miệng ra sao.
7.
Học trưởng vui vẻ đồng ý cùng chúng tôi đến Nhà hát để tìm Người Thợ Làm Búp Bê.
Lận Sương ôm lấy cánh tay anh ta, nũng nịu hỏi: "Học trưởng, anh lợi hại hơn hay là Người Thợ Làm Búp Bê lợi hại hơn ạ?"
"Đương nhiên là anh rồi!" Học trưởng nháy mắt, "Tin anh đi, anh mạnh lắm."
Tôi đeo tai nghe vào, chẳng buồn nghe anh ta lảm nhảm nữa. Nhưng Học trưởng dường như không định buông tha cho tôi.
"Em tên là gì?" Anh ta đột nhiên buông bàn tay đang đan mười ngón với Lận Sương ra, bước nhanh đến bên cạnh tôi, dùng ánh mắt thâm tình y hệt nhìn tôi.
"Cô ta? Cô ta tên là Vương Tiểu Hồng." Lận Sương cau mày, lườm tôi một cái ch/áy mắt, nhưng khi quay đầu nhìn Học trưởng lại đổi sang chiếc mặt nạ dịu dàng đáng yêu.
Cô ta làm nũng lắc lắc cánh tay Học trưởng: "Anh hỏi cô ta làm gì? Cô ta căn bản không quan tâm đến anh, người có thể hiểu anh chỉ có em thôi."
"Anh biết mà, anh chỉ tò mò thôi. Hơn nữa các em không phải là bạn bè sao?" Học trưởng lại nháy mắt, "Anh ở trong phó bản này lâu lắm rồi, vẫn chưa có người chơi nào sống sót thoát ra được. Tuy anh sẽ cố gắng bảo vệ em, nhưng đến chỗ Boss cuối, vẫn nên nương tựa lẫn nhau thì tốt hơn."
"Họ không thoát ra được là vì họ không có anh." Mắt Lận Sương sáng lấp lánh nhìn anh ta, gương mặt đầy sùng bái: "Em biết anh có thể làm được!"
Thế ra, tôi cũng là một phần trong màn kịch của các người à?
Cảm giác buồn nôn quen thuộc lại trào dâng, tôi lặng lẽ lùi xa vài bước.
Ng/u Lân nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, ôn tồn hỏi: "Cậu không sao chứ? Tiểu Sương quả thật ăn nói không dễ nghe, tôi thay cô ấy xin lỗi cậu."
"Không sao đâu." Tôi lắc đầu, "Chỉ là có một chuyện... Ng/u Lân, cậu có thể... đừng đi công lược Người Thợ Làm Búp Bê được không?"
Tôi nói một cách ấp úng, linh h/ồn vô thức r/un r/ẩy. Thân là một NPC bình thường của phó bản, tôi không thể từ chối mệnh lệnh của Boss, ngay cả việc nhắc nhở người chơi cũng là một điều vô cùng khó khăn.
Người Thợ Làm Búp Bê không giống Học trưởng, anh ta g.i.ế.c người rất nhanh gọn, mà tôi thì không muốn Ng/u Lân phải c.h.ế.t, cô ấy đối xử với tôi khá thân thiện.
Ánh mắt Ng/u Lân nhìn tôi thay đổi.
Một lúc lâu sau, cô ấy cúi mi mắt, áy náy lên tiếng: "Cậu cũng thích Người Thợ Làm Búp Bê à? Xin lỗi nhé, Tiểu Hồng, mình... không thể nhường anh ấy cho cậu được."
Không không không, sao các người cứ có thể suy diễn lời tôi sang một hướng khác thế nhỉ?
8.
Vở kịch mở màn của Nhà hát vừa kết thúc, Người Thợ Làm Búp Bê đúng giờ đi làm.
Tôi nghe thấy Ng/u Lân bên cạnh khe khẽ thốt lên một tiếng "Oa".
Người Thợ Làm Búp Bê quả thật rất xinh đẹp - tôi gần như không bao giờ dùng từ này để miêu tả đàn ông. ,ột vẻ đẹp hoàn hảo không tì vết, tựa như tác phẩm tinh xảo nhất của Đấng Tạo Hóa.
Trái ngược với điều đó, đầu óc anh ta không được lanh lợi cho lắm. Bởi vì ngay từ cái nhìn đầu tiên khi thấy tôi, anh ta đã nhíu đôi lông mày thanh tú lại, thẳng thừng hỏi: "Sao ngươi lại ở đây?"
Toang rồi.
Tôi toang rồi.
Tuy mấy người họ ngơ ngơ ngác ngác, nhưng trang bị trên người cũng khá là đầy đủ. G.i.ế.c mấy con Boss khu vực như họ thì không nổi đâu.
Nhưng tôi chỉ là một NPC bình thường thôi!!!
Đống đồ đó dư sức để phanh thây x/ẻ thịt mười đứa như tôi rồi ném ra ngoài cho ch.ó ăn! Tên ngốc này không biết nhìn tình hình một chút nào à? Dùng n/ão để đổi lấy mặt đẹp à?
Trong khoảnh khắc, tôi đứng hình tại chỗ, mồ hôi lạnh túa ra, không biết phải làm sao.
Trong vài giây dài hơn cả một đời người ấy, đầu óc tôi trống rỗng, cho đến khi tôi nghe thấy giọng nói du dương của Học trưởng, "Đương nhiên là tôi sẽ ở đây rồi."
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook