Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
15.
"Cô có biết Giang Hồ Bát Đại Môn không?"
"Giang Hồ Bát Đại Môn, chia làm tám môn: Kinh, Bì, Phiêu, Sách, Phong, Hỏa, Tước, Yếu. Phong Môn nghiên c/ứu về địa lý sông núi thiên hạ, đa số các thầy phong thủy đều thuộc Phong Môn. Tôi chính là Môn chủ Phong Môn."
"Hứ, Môn chủ Phong Môn, cô đang quay phim truyền hình đấy à? Dù có bắt được m/a cũng không cần phải bịa ra cái quy mô lớn thế." Phó Yến Chu bĩu môi kh/inh thường.
Tôi lườm anh ta một cái sắc lẻm. Anh ta giơ tay lên đầu hàng, "Rồi rồi rồi, tiếp tục nói đi!"
Kiều Mặc Vũ chậm rãi kể. Trong đó, Kinh Môn lại chia ra Cửu Kinh, Thập Bát Bì, Thất Thập Nhị Quái Đầu Môn. Cửu Kinh của Kinh Môn bao gồm: Nhất Toán Mệnh (xem bói), Nhị Khán Tướng (xem tướng), Tam Trắc Tự (bói chữ), Tứ Phù Cơ (cầu cơ), Ngũ Viên Quang (thấu thị), Lục Tẩu Âm (xuống Âm gian), Thất Tinh Tượng (chiêm tinh), Bát Pháp Sư, Cửu Đoan Công (pháp sư).
"Toán Mệnh là thủ lĩnh của Kinh Môn, Môn chủ ngành này họ Lưu, là hậu duệ của Lưu Bá Ôn."
Tôi nghe đến mê mẩn.l, "Vậy nhà tôi thuộc loại nào trong Cửu Kinh này? Ông nội tôi đâu có xem bói xem tướng?"
"Các người là Tẩu Âm (đi xuống Âm phủ), Tẩu Âm còn gọi là Lao Âm Môn (môn nghề ki/ếm tiền từ cõi âm), chuyên giao thiệp với người c.h.ế.t. Trong dân gian có một câu tục ngữ, miêu tả nghề chuyên ki/ếm tiền từ cõi âm: 'D/ao của đ/ao phủ, mắt của pháp y, tay nghề của người thợ làm hàng mã, kim chỉ của người thợ khâu da'."
"Tổ tiên nhà họ Đặng các cô là đ/ao phủ. Cuối triều Thanh có một đ/ao phủ nổi tiếng tên là Đặng Khoái Đao, chính là cụ cố của cô."
"Ngành này g.i.ế.c người quá nhiều, làm tổn âm đức. Sau này triều Thanh diệt vo/ng, nghề này cũng thất truyền. Để ki/ếm sống, nhà họ Đặng các cô lại bái nhập vào môn hạ nhà họ Chu, tức là những người chuyên làm thợ hàng mã. Họ không giống các cô, họ mở chi nhánh khắp cả nước, làm ăn rất phát đạt. Lần trước tôi đến Trùng Khánh còn ghé qua Tiệm Chu Gia."
"Một nén Hương Dẫn H/ồn mà b/án 2800 tệ, mẹ nó chứ, cư/ớp tiền!"
"À đúng rồi, lần này hai hình nhân giấy cũng là do nhà họ Chu gửi đến, 6000 tệ một con, mai cô tự đi thanh toán tiền đi." Kiều Mặc Vũ m/ắng nhà họ Chu hơn mười phút, xe rất nhanh đã đến bệ/nh viện.
Lúc này đã gần một giờ sáng. Trần D/ao gặp chuyện ở công ty, chi phí y tế đều do công ty chi trả. Người nhà cô ta dùng qu/an h/ệ, nhất quyết yêu cầu cho cô ta ở phòng đơn.
Chúng tôi tìm thấy Trần D/ao thì y tá vừa kiểm tra phòng xong rời đi.
Phó Yến Chu tiến lại gần lay Trần D/ao, gọi vài tiếng, cô ta không phản ứng.
"Kiều Đại sư, sao cô ta gọi không tỉnh vậy?"
Kiều Mặc Vũ bước tới vén mí mắt cô ta lên nhìn một cái, "Không cần gấp, sáu ngày nữa cô ta sẽ quay lại tìm anh."
Phó Yến Chu khó hiểu, "Ý gì, sáu ngày là xuất viện được rồi à?"
"Không phải, sáu ngày nữa là đầu thất, tôi thấy qu/an h/ệ hai người tốt thế, vào đầu thất Trần D/ao chắc chắn sẽ tìm anh đấy, yên tâm đi!"
Phó Yến Chu kinh hãi kêu lên một tiếng, mạnh mẽ lùi lại một bước, đi/ên cuồ/ng vẫy tay, "Mẹ kiếp, đầu, đầu thất, cô, cô nói cô ta đã c.h.ế.t rồi ư?"
16.
Trần D/ao đã c.h.ế.t. Các thiết bị y tế bên cạnh cũng đều hỏng, không hề phát ra tiếng báo động.
Kiều Mặc Vũ đi đến bên cửa sổ nhìn một cái, "Thằng tiểu q/uỷ này chạy nhanh thật!"
"Lúc Triệu Mỹ Quyên t/ự s*t, đứa bé ít nhất đã được tám tháng, đã thành hình rồi. Đứa bé này c.h.ế.t trong bụng cô ta, oán khí ngút trời, trực tiếp thành Sát, thậm chí còn rạ/ch bụng Triệu Mỹ Quyên để chui ra ngoài."
"Thảo nào Triệu Mỹ Quyên mặc đồ đỏ mà lại yếu như vậy, phần lớn sát khí của cô ta đã bị đứa bé này hấp thụ."
"Phó Yến Chu anh ở lại đây, cầm chân một tiếng đã, rồi hẵng gọi bác sĩ. Nếu không chúng ta đều không giải thích rõ ràng được." Để Phó Yến Chu ở lại xử lý những chuyện khác, Kiều Mặc Vũ dẫn tôi đi tìm tiểu q/uỷ.
Ra khỏi phòng bệ/nh, cô ấy lại tìm một cái ghế ngồi xuống, bắt đầu chơi trò xếp hình giải đố.
Tôi sốt ruột, "Không phải đi tìm tiểu q/uỷ sao?"
Kiều Mặc Vũ không ngẩng đầu, "Không cần tìm, thằng tiểu q/uỷ đó vẫn còn trong phòng."
Tôi kinh hãi, "Gì hả? Vậy mà cô còn để Phó Yến Chu ở đó?"
"Không được sao? Tôi thấy anh ta không vừa mắt, hù dọa anh ta một chút." Kiều Mặc Vũ lườm tôi, "Hậu nhân nhà họ Đặng sa sút thì sa sút, tại sao lại phải tìm bạn trai trong đống rác vậy? Cô có chia tay không? Không chia tay tôi dùng xe nâng xúc cô đi đấy!"
Tôi hổ thẹn cúi đầu, "Thật ra anh ta cũng không tệ đến thế, chỉ là hơi thích ong bướm một chút, hơi ích kỷ một chút, hơi nhát gan sợ việc một chút, hơi mồm miệng đ/ộc địa một chút, hơi thích cãi lý một chút."
Kiều Mặc Vũ nhìn tôi với vẻ mặt của ông lão trên tàu điện ngầm (biểu cảm bất lực), "Cô đã tám đời chưa từng yêu đương à? Cô tự nghe xem, có quá đáng không?"
"Haizz, lần này xong việc, tôi sẽ chia tay anh ta." Tôi ngồi xổm bên cạnh Kiều Mặc Vũ xem cô ấy chơi game một lúc.
Kiều Mặc Vũ đi đến ngoài phòng bệ/nh, lại bày một trận pháp khác mà tôi không thể hiểu nổi.
17.
Chúng tôi cách nhau qua cánh cửa kính, nhìn vào bên trong. Chỉ thấy Trần D/ao vốn đang nằm trên giường bệ/nh đã ngồi bật dậy, Phó Yến Chu sợ hãi lùi lại mấy bước, "Trần D/ao, cô chưa c.h.ế.t sao?"
"Tôi biết ngay là cô chưa c.h.ế.t mà. Cái cô Môn chủ họ Kiều kia nhìn nhầm rồi!"
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook