Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Một ngôi làng xa xôi và lạc hậu như thế, lại chính là nơi tôi cùng bố đã sinh sống suốt những năm tháng đầu đời.
Tôi trở về căn nhà hai tầng bố để lại.
Vệ Hành đi phía sau, vừa bước vào vừa tò mò nhìn quanh.
Căn nhà nằm sát biển, lại bị bỏ trống trong thời gian dài nên bên trong tràn ngập mùi ẩm mốc.
Sơn tường bong tróc.
Khung cửa sổ cũng loang lổ vết gỉ.
Tôi nhìn cảnh tượng trước mắt rồi quay sang nói với anh:
“Nếu thiếu tướng Vệ ở không quen thì lúc nào cũng có thể rời đi.”
Vệ Hành lại chẳng hề để ý.
“Có gì đâu? Trước đây tôi tham gia huấn luyện dã ngoại, chỗ tệ đến đâu mà chưa từng ở?”
Sau khi sắp xếp hành lý, tôi tới nhà trưởng thôn.
Ông giúp tôi nhập thông tin cư trú.
Từ hôm nay, tôi chính thức trở thành dân làng Sán Chủy.
Khi rời khỏi nhà trưởng thôn, tôi nhìn thấy Vệ Hành đang dựa trên con đê sát biển chờ mình.
Vài người dân đi ngang vây quanh anh hỏi chuyện.
“Cậu cao lớn thật đấy, là alpha phải không?”
Một dì lớn tuổi nhìn Vệ Hành đầy kinh ngạc.
Anh cũng chẳng giấu giếm.
“Đúng vậy.”
Dân làng lập tức hưng phấn, ríu rít nói mãi không ngừng.
“Đây là lần đầu tiên tôi thấy alpha đẹp trai thế này.”
“Đúng đúng, còn đẹp hơn minh tinh.”
“Minh tinh đẹp gì chứ? Mấy cậu trai trong hải quân mới gọi là đẹp.”
“Cậu trai, cậu cũng là lính à?”
Dân làng Sán Chủy hầu như đều là beta.
Alpha thỉnh thoảng họ có thể nhìn thấy chỉ là những quân nhân hải quân đóng gần đó.
Omega lại càng hiếm hơn.
Đa số người dân chỉ từng nhìn thấy omega qua truyền hình.
Dì kia nhìn Vệ Hành một lúc rồi tò mò hỏi:
“Cậu là bạn trai Tinh Trạch à? Tinh Trạch tuy là beta nhưng đẹp chẳng thua omega đâu.”
Một ông chú khác lập tức phụ họa:
“Bố Tinh Trạch là omega, nói không chừng Tinh Trạch cũng sinh con được đấy.”
Tôi nghe đến đây thì lập tức cảm thấy đề tài bắt đầu đi sai hướng.
Tôi vội vàng bước tới.
“Xin lỗi mọi người. Chúng tôi phải về rồi. Lần sau lại nói chuyện nhé.”
Nói xong, tôi còn không quên nháy mắt cảnh cáo Vệ Hành.
Anh ngoan ngoãn vẫy tay chào mọi người rồi đi tới bên cạnh tôi.
Hai chúng tôi một trước một sau rời khỏi đê.
Nhưng mới đi được vài bước, Vệ Hành đột nhiên quay đầu, lớn tiếng nói với đám dân làng:
“Tôi không phải bạn trai Tinh Trạch.”
Tôi còn chưa kịp thở phào thì anh đã bổ sung:
“Tôi là vị hôn phu của em ấy.”
“Khụ khụ!”
Tôi lập tức sặc chính nước bọt của mình.
Tôi vừa đ/ập n.g.ự.c vừa tức tối trừng anh.
“Anh nói nhảm cái gì vậy?”
Vệ Hành lại cực kỳ đường hoàng.
“Tôi đang nói sự thật.”
Tôi tức đến đỏ cả mặt, chẳng thèm để ý anh nữa, trực tiếp quay người đi nhanh về nhà.
Khi về tới nơi, trước cửa đã chất mấy thùng hàng lớn.
Là nguyên liệu vẽ tranh tôi m/ua trên mạng đã được giao tới.
Vệ Hành giúp tôi chuyển hết vào nhà.
Tôi ngồi xuống mở từng thùng kiểm tra.
Anh nhìn những thứ bên trong, tò mò hỏi:
“Cậu còn biết vẽ à?”
“Tôi học vẽ từ nhỏ.”
Vốn dĩ tôi định thi vào học viện mỹ thuật.
Kỳ thi năng khiếu năm ấy, tôi thậm chí đã vượt qua vòng tuyển chọn.
Nếu không phải Lâm Đông ép tôi tới nhà họ Vệ làm trợ lý cho Vệ Hành...
Có lẽ cuộc đời tôi đã đi theo một con đường hoàn toàn khác.
Nhưng bây giờ nghĩ những chuyện đó cũng không còn ý nghĩa.
Tôi dự định vẽ tranh tường lên nhà của dân làng.
Vừa có thể làm đẹp ngôi làng, vừa có khả năng biến nơi đây thành điểm check-in nổi tiếng, thu hút khách du lịch từ nơi khác tới.
Kế hoạch này đã được công khai từ trước.
Ngày mai tôi có thể bắt tay vào làm.
Vệ Hành nghe xong thì lập tức đòi xem tranh tôi từng vẽ.
Bị anh quấn đến không chịu nổi, tôi chỉ đành mở album trên thiết bị cá nhân.
Vệ Hành xem hết bức này tới bức khác rồi liên tục khen ngợi.
“Trình độ rất cao.”
“Chỉ cần đầu tư quảng bá một chút, tuyệt đối có thể trở thành ngôi sao mới của giới mỹ thuật.”
Anh suy nghĩ một lát rồi cười.
“Thiên tài hội họa beta. Chủ đề này nghe thôi đã đủ thu hút rồi.”
Tôi nghe vậy lại im lặng.
Trong xã hội hiện tại, beta gần như bị xem là đồng nghĩa với tầm thường.
Omega nổi tiếng nhờ thiên phú nghệ thuật.
Alpha tượng trưng cho sức mạnh.
Còn beta...
Dường như chẳng có gì đặc biệt.
Nhưng đó chẳng qua chỉ là nhãn mác mà xã hội áp đặt lên từng giới tính thứ hai.
Từ nhỏ tôi đã có thiên phú hội họa cực cao.
Ngay cả sau khi chuyển tới ngôi trường quý tộc đầy những học sinh ưu tú, thành tích của tôi cũng chưa từng rơi khỏi top mười toàn trường.
Thế nhưng chỉ vì tôi là beta, muốn được người khác công nhận thì lúc nào cũng phải bỏ ra nỗ lực gấp mười, thậm chí gấp trăm lần omega.
Nhiều năm như vậy, tôi đã sớm quen.
Thấy tôi im lặng, Vệ Hành lại hỏi:
“Bố cậu là omega à?”
Tôi liếc anh.
“Mấy chuyện rối rắm của nhà họ Lâm anh không điều tra sao? Với quyền hạn của anh, muốn tra gì mà chẳng được?”
Vệ Hành cười.
“Chuyện đó khác.”
Anh nhìn tôi.
“Tôi muốn nghe chính miệng cậu kể.”
Tôi im lặng một lát rồi mới bắt đầu nói.
Bố tôi là omega.
Ông ngoại tôi là beta.
Ông ngoại vốn là trưởng thôn Sán Chủy.
Ông yêu một tiểu thư omega, sau đó sinh ra bố tôi.
Sau khi ông ngoại qu/a đ/ời, bố tiếp nhận chức trưởng thôn.
Ông nhìn thấy nhà cửa của người dân lâu năm không được sửa chữa, đường làng cũng xuống cấp nghiêm trọng nên muốn hợp tác với một công ty du lịch để cải tạo toàn bộ ngôi làng.
Nhưng đối phương đã giăng bẫy.
Thứ bố tôi ký không phải hợp đồng hợp tác cải tạo, mà là hợp đồng b/án đất.
Nhà của dân làng lập tức đứng trước nguy cơ bị phá bỏ.
Chương 9
Chương 11
Chương 16
Chương 14
Chương 3
Chương 22
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook