Bạn trai thích làm màu của nam thần trường học

Bạn trai thích làm màu của nam thần trường học

Chương 5

19/06/2026 15:18

Lục Tư Niên như thể đột nhiên bị kí/ch th/ích.

Anh bắt đầu tranh giành Tống Lâm Chu với tôi.

Tôi hẹn Tống Lâm Chu đi dạo phố, anh liền gọi cậu ta đi làm đề tài.

Tôi hẹn Tống Lâm Chu xem phim buổi tối, anh liền lôi kéo cậu ta thức đêm sửa đề tài.

Tống Lâm Chu cũng là một kẻ cuồ/ng học, lần nào cũng chỉ có thể áy náy từ chối tôi.

Những dòng bình luận chế giễu tôi.

[Tôi bắt đầu thấy thương cho nam phụ đỏng đảnh rồi, không cùng thế giới thì đừng cố chen vào làm gì, công thụ chính mới là một cặp trời sinh, tri kỷ tâm h/ồn!]

[Có gì mà thương, nam phụ đỏng đảnh loại tâm cơ này chắc chắn đã sớm nhìn ra tâm ý của công chính dành cho bảo bối thụ, cố tình tiếp cận để tạo áp lực đạo đức cho bảo bối thụ, khiến cậu ấy ngại không dám ở bên bạn trai của bạn mình!]

[Lầu trên xem phim cung đấu nhiều quá rồi đấy? Xem đến tận bây giờ, tôi thấy nam phụ đỏng đảnh chỉ đơn thuần là hơi ngốc thôi, cậu ấy cũng khá đáng thương, chẳng bao lâu nữa là mất cả bạn thân lẫn bạn trai rồi.]

Tôi thực sự không nhịn nổi nữa, nghẹn ngào bật khóc.

Giang Dực tạm dừng trò chơi, đưa cho tôi tờ giấy ăn.

Cậu ấy cẩn thận hỏi:

"Ngọc Thanh, tớ muốn hỏi từ lâu rồi, có phải cậu với anh Lục cãi nhau không? Không khí giữa hai người dạo này lạ lắm, tớ ở trong phòng ký túc xá mà không dám mở miệng luôn."

"Nếu có hiểu lầm gì thì đừng giữ trong lòng, nói ra hết là được."

Tôi cứng miệng.

Đàn ông là phải giữ thể diện.

Chuyện bị cắm sừng thế này, sao có thể rêu rao khắp nơi được?

"Không có, tớ chỉ là bị bộ phim làm cho cảm động thôi."

Giang Dực ngây ngô nói:

"Nhưng cậu đang xem phim hài mà."

Tôi: "..."

May mà chỉ số EQ của Giang Dực chưa đến mức vô phương c/ứu chữa.

Sau khi nhận ra mình nói hớ, cậu ấy vỗ vỗ vai tôi.

"Haiz, chuyện tình cảm người ngoài không can thiệp được, nhưng tớ nghĩ, dù cậu và anh Lục có vấn đề gì trước đó, chỉ cần cậu nói ra, nhất định anh ấy sẽ giải quyết những vấn đề đó."

Có nên nói không?

Tôi ngồi thẫn thờ.

Tôi và Lục Tư Niên là bạn cùng bàn từ thời cấp hai, tôi đã thầm mến anh từ lâu.

Tôi hiểu rõ con người anh nhất.

Lục Tư Niên là người rất coi trọng đạo đức.

Chỉ vì năm đó vào ngày thi đại học, đối thủ của Lục Tư Niên đột nhiên phát đi/ên, cầm d/ao h/ành h/ung, tôi đã đỡ cho anh một nhát.

Suốt bao nhiêu năm nay, anh luôn răm rắp nghe theo mọi yêu cầu của tôi.

Thậm chí là yêu cầu quá đáng như làm bạn trai tôi, anh cũng đáp ứng.

Thực tế thì.

Nhát d/ao đó không hề trúng chỗ hiểm của tôi.

Nếu tôi không đỡ cho anh, chưa chắc Lục Tư Niên đã không né được.

Chỉ là lúc đó tình thế khẩn cấp, tôi căn bản không kịp suy nghĩ, theo phản xạ là không muốn để Lục Tư Niên bị thương.

Nhưng lòng biết ơn và tình cảm không phải là một.

Tôi luôn biết mình không quá thông minh.

Tuy nhờ năng khiếu mà được tuyển thẳng vào cùng trường với Lục Tư Niên, nhưng chúng tôi chưa bao giờ có tiếng nói chung.

Những thứ tôi thích anh không hiểu.

Chuyên ngành của anh tôi không xem nổi.

Anh và Tống Lâm Chu mới là cùng một kiểu người.

Ngay cả khi gạt bỏ chuyện công thụ chính hay định mệnh gì đó.

Tôi cũng không muốn dùng ân tình để trói buộc Lục Tư Niên cả đời.

Danh sách chương

5 chương
19/06/2026 15:18
0
19/06/2026 15:18
0
19/06/2026 15:18
0
19/06/2026 15:18
0
19/06/2026 15:18
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu