TRÀNG HỶ TANG

TRÀNG HỶ TANG

Chương 14 - Hoàn

14/04/2026 14:55

Ta ngồi dậy, ngơ ngác nhìn quanh. Trong đầu trống rỗng, chỉ mơ hồ nhớ mang máng một giấc mộng dài, trong mộng có người gọi ta là "A Nguyên", có người gọi ta là "Vãn Ngâm", còn có một người, đứng dưới gốc cây hạnh mỉm cười với ta.

"Ta... là ai?" Ta nghe thấy tiếng mình hỏi.

Nữ nhân sững lại, rồi cười đáp: "Cô nương chắc là ngã đến lú lẫn rồi? Chính cô nương nói, cô nương tên là Tô Nguyên, lên kinh tìm người thân mà."

Tô Nguyên. Ta nhẩm đọc cái tên này, tim bỗng run lên một nhịp khó tả.

Đúng lúc này, một giọng nam t.ử thanh sảng vang lên: "Trần m/a ma, vị cô nương đó tỉnh chưa?"

Ta ngẩng đầu. Trong ánh ban mai, một thư sinh thanh y bước vào, lông mày và đôi mắt ôn nhu như ngọc, trên tay cầm một nhành hoa hạnh còn đọng sương. Thấy ta ngẩn ngơ, hắn hơi bối rối giơ nhành hoa lên: "Đi ngang qua đầu ngõ, thấy hoa hạnh nở đẹp quá, nên bẻ một nhành... Cô nương chớ trách."

Ta nhìn hắn, bỗng nhiên nước mắt giàn dụa. Hắn hoảng hốt, định rút khăn tay lại lúng túng không biết làm sao: "Cô nương? Có chỗ nào không khỏe sao?"

Ta lắc đầu, đón lấy nhành hoa hạnh kia, trên cánh hoa có một điểm hồng tự nhiên như thấm m.á.u, cũng giống như một người nào đó, giữa kiếp trước và kiếp này, có một niềm luyến lưu chưa từng thốt ra thành lời.

"Không có gì." Ta lau nước mắt, mỉm cười với hắn, "Chỉ là bỗng nhiên thấy nhành hoa này... đẹp quá đỗi."

Ánh nắng ngoài cửa sổ, vừa vặn chan hòa.

(Hoàn)

Dưới đây là một bộ linh dị cổ đại khác của nhà mình trên MonkeyD ạ:

TỐNG TUYỀN CƠ

Ba mươi năm trước, ta bị muội muội cùng phụ khác mẫu đẩy xuống giếng sâu, dùng xích sắt khóa miệng, tạo bát quái trấn h/ồn.

Ả khoác lên mình Phượng quán hà phi, thay ta bước lên ngôi vị Hoàng hậu, hưởng tận vinh hoa phú quý.

Ta mang theo oán khí ngút trời, bao năm vất vưởng hóa thành lệ q/uỷ, không cam lòng nhập bước luân hồi.

Ai nấy đều ngỡ rằng đó đã là hồi kết của một câu chuyện.

Nhưng ba mươi năm sau, miệng giếng bị trấn yểm bất ngờ được mở ra. Một thi hài thiếu nữ bị ném thẳng xuống dưới. M/áu tươi thấm đẫm xươ/ng khô, làm th/ối r/ữa phù chú. Kẻ vốn dĩ đã dứt hơi từ lâu, bỗng ngón tay khẽ cử động, đôi mắt từ từ mở ra.

Câu chuyện, giờ mới thực sự bắt đầu.

1.

Ta bò ra khỏi giếng, mượn x/á/c hoàn h/ồn vào thân thể thiếu nữ nọ.

Lão quản gia - kẻ vừa ném x/á/c nàng xuống, tựa hồ không ngờ nàng còn có thể sống sót. Lão vừa kinh vừa nộ, quát lớn: "Ả tiện tì này, đắc tội với Đại phu nhân và tiểu thư mà còn muốn sống sao! Nương của ngươi chẳng qua chỉ là một ả nô tỳ rửa chân được lão gia sủng hạnh lúc s/ay rư/ợu. Nay trong cung đang tuyển phi, ngươi không c.h.ế.t, chẳng lẽ định tranh giành với Đại tiểu thư hay sao!"

Ta nhận ra lão.

Năm xưa, khi người Tống gia muốn s/át h/ại mẫu t.ử ta, chính lão là kẻ ra tay.

Thấy nương ta thà c.h.ế.t không chịu uống chén rư/ợu đ/ộc kia, lão liền xách đầu ta đ/ập mạnh xuống đất.

Khi đó, mặt ta sưng húp, m.á.u đầu chảy ròng ròng. Lão nhìn nương ta đầy đắc ý: "Tiện phụ, ngươi có uống không? Nếu không, ta sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t ngay lập tức đứa con nghiệt chủng này!"

"Không, đừng động vào nữ nhi của ta! Lão gia, Tuyền Cơ cũng là cốt nhục của ông mà!" Nương ta nhìn cha ta đang khoanh tay đứng nhìn bên cạnh, bà ngã nhào xuống giường, cất lời c/ầu x/in tha thiết.

Bên cạnh, đứa đệ đệ cùng phụ khác mẫu của ta là Tống Tuyền Tiêu lập tức chớp thời cơ, bóp miệng bà mà rót rư/ợu đ/ộc vào!

"Cốt nhục? Bà cũng xứng sao? Cha ta chỉ có ta và Tuyền D/ao là con cái. Nếu không phải vì bà chiếm giữ vị trí chính thê, bọn ta sao phải chịu bao nhiêu năm bị người đời kh/inh rẻ?"

"C.h.ế.t đi!" Hắn bóp nát cằm nương ta, ánh mắt rực lên h/ận th/ù ngùn ngụt.

Mà ở phía bên kia, cha ta chứng kiến cảnh tượng tà/n nh/ẫn ấy, lại chỉ vội vàng ôm lấy mẫu t.ử Liễu di nương đang đứng xem với vẻ đắc ý.

Dường như từ trước đến nay, bọn họ mới là một gia đình hòa thuận êm ấm. Như thể cha ta chưa từng nhờ cưới nương ta, nhờ vào của hồi môn của bà mà mới có thể phất lên như diều gặp gió.

M/áu tươi nhuộm đỏ tầm mắt, ta bị đ/è c.h.ặ.t xuống đất, trơ mắt nhìn cảnh tượng ấy diễn ra.

Trong căn phòng đó, chỉ còn vang lên tiếng thở dài cao ngạo của cha ta: "Tuyền Cơ, Cầm Nương, hai người cũng đừng trách ta. Những năm qua ta để hai người hưởng phúc dưới danh nghĩa chính thê và đích nữ, mẫu t.ử Liễu Nương đều không tính toán. Nhưng Quốc sư đã có lời, Hoàng hậu tất yếu phải xuất thân từ Tống gia. Mà Tuyền D/ao là thứ nữ, dẫu sao cũng không danh chính ngôn thuận."

Để ả có thể làm Hoàng hậu, để trở thành đích nữ, chỉ có một cách duy nhất. Đó là chính thê đột t.ử trong đêm, còn đích nữ vì quá đỗi thương tâm mà nhảy giếng t/ự v*n.

Quản gia vì muốn lấy lòng chủ mới, lập tức giẫm g/ãy tay chân ta.

Ngày hôm đó, tiếng hét t.h.ả.m thiết của ta vang động cả Tống phủ.

Lão ta thản nhiên nói: "Đại tiểu thư, cũng không thể trách lão nô được. Tuy bao năm qua ngươi và phu nhân đối xử với ta không tệ, nhưng người không vì mình, trời chu đất diệt. Ta cũng phải tìm con đường thăng tiến cho riêng mình chứ?"

Gã tiểu sai năm xưa bị ức h.i.ế.p ở tiền viện, được mẹ ta rủ lòng thương c/ứu giúp, nay gương mặt đã trở nên vặn vẹo, dữ tợn.

Còn bây giờ, ta đã trở lại.

Ta khẽ nghiêng đầu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo: "Thật là đã lâu không gặp, Lâm quản gia."

Đứng trước mặt lão lúc này, không còn là Đại tiểu thư nhà họ Tống nữa. Mà là một lệ q/uỷ mang theo ba mươi năm oán h/ận khôn ng/uôi, bạo liệt hung tàn - Tống Tuyền Cơ.

2.

Lâm Nghĩa nhìn thiếu nữ đầu đầy m.á.u tươi đang mỉm cười trước mặt, sống lưng bỗng thấy lạnh toát. Nhưng nghĩ đến nhiệm vụ cấp trên giao phó, lão lại lấy lại vẻ hung hăng.

Lão bước tới, m/ắng nhiếc rồi giơ tay định giáng một tạt tai cho thiếu nữ ngã xuống để ném lại vào giếng: "Chỉ là một ả thứ nữ không được sủng ái, một lần c.h.ế.t không xong, tưởng lão t.ử sợ ngươi chắc!"

Tiếc thay, cái t/át đó lão không bao giờ thực hiện được.

Ta chộp lấy cổ tay lão, nhẹ nhàng bẻ ngược một cái. Tiếng rắc giòn giã vang lên trong đêm tối nghe thật êm tai, cánh tay lão vặn vẹo theo một góc độ quái dị.

Cơn đ/au thấu xươ/ng ập đến, lão định gào thét theo bản năng, nhưng chẳng thể phát ra tiếng. Bởi bàn tay bị bẻ g/ãy kia đã bị ta nhét thẳng vào miệng lão.

Thật là vô vị. Ta tung chân đạp lão ngã lăn ra đất, xươ/ng sườn lão g/ãy thêm ba chiếc. Cả người lão co gi/ật, m.á.u mồm hộc ra.

Lão nhìn ta với ánh mắt k/inh h/oàng tột độ, như thể thấy m/a. Mà thật ra, ta vốn dĩ là m/a.

Ta thong thả bẻ g/ãy tứ chi của lão, giữa ti/ếng r/ên rỉ nghẹn ngào, ta cất lời: "Hóa ra g.i.ế.c người lại khoái lạc đến thế, hèn gì năm xưa ngươi cũng đối xử với ta như vậy."

Danh sách chương

3 chương
14/04/2026 14:55
0
14/04/2026 14:55
0
14/04/2026 14:55
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu