Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi đến quán bar đó.
Đã lâu lắm rồi tôi không tới những nơi thế này, lần cuối cùng là khi còn đi làm thêm.
Sau đó Lâm Tầm Châu cho rằng việc này tốn thời gian nên đã đơn phương nghỉ hộ tôi, bắt tôi tập trung ở bên cạnh anh.
Vốn dĩ tôi cũng chẳng thích công việc tại quán bar, nên cũng không phản đối.
Sau này tôi mở tiệm hoa, từ đó không đặt chân tới những chốn như thế nữa. Giờ đây nhìn ánh đèn mờ ảo chập chờn, bỗng dưng khiến tôi có cảm giác kỳ lạ như trở về chốn cũ.
Đột nhiên, một đôi tay ôm lấy eo tôi, gần như ôm ch/ặt tôi vào lòng.
Tôi gi/ật mình quay đầu, thấy một Alpha cao lớn. Khuôn mặt hắn lướt qua dưới ánh đèn mờ ảo. Chính là Alpha trong tấm ảnh.
Tôi nhíu mày, cảm thấy vô cùng khó hiểu, đưa tay định đẩy ra. Nhưng ngay tích tắc sau, hắn nở nụ cười, tay đặt sau gáy tôi siết ch/ặt. Rồi cúi đầu, hôn lên môi tôi.
"!"
Tôi choáng váng đến mức không thốt nên lời, giơ tay t/át thẳng vào mặt hắn.
Nhưng bàn tay lại bị hắn chộp lấy. Hắn từ từ kéo tay tôi về phía miệng. Rồi dưới ánh mắt kinh ngạc của tôi, hắn há miệng cắn nhẹ vào lòng bàn tay.
"Hy vọng chúng ta còn có dịp gặp lại." Hắn cười đầy ẩn ý, đi vòng qua tôi lao vào sàn nhảy, chốc lát đã mất hút.
Tôi ngơ ngác thu tầm mắt, lòng bàn tay bị cắn âm ỉ đ/au nhức. Trên da in rõ hai dấu răng. Tôi nhíu mày, gh/ê t/ởm vẩy tay, mắt dò xét tìm nhà vệ sinh xung quanh.
Tích tắc sau, cổ tay tôi lại bị nắm ch/ặt. Tưởng lại là Alpha kia, tôi dùng sức vung tay ra. Nhưng đối phương lại túm lấy, với thái độ không cho phép từ chối.
"Anh bị đi/ên à!" Tôi không nhịn được nữa, quay người t/át thẳng vào mặt đối phương.
Nhưng ngay sau đó, tôi đối mặt với đôi mắt rực lửa gi/ận dữ. Chủ nhân đôi mắt ấy nghiến răng nghiến lợi, như muốn nuốt chửng tôi.
"Giang Châu, em giỏi lắm đấy." Má trái anh hiện lên vết hằn đỏ tươi của bàn tay. "Dám công khai ngoại tình trước mặt tôi, còn dám đ/á/nh tôi nữa."
Thì ra là Lâm Tầm Châu!
Tôi nhíu mày, mặt mũi đầy khó hiểu: "Ngoại tình gì? Anh đang nói cái gì thế?"
Lâm Tầm Châu nghiến răng: "Thằng đàn ông vừa nãy là ai? Giang Châu, hóa ra em muốn ly hôn là vì đã tìm được người mới rồi. Gần đây tôi lạnh nhạt với em à? Nếu em muốn chơi trò mạo hiểm, tôi có thể chiều em."
Tôi sửng sốt. —— Đó chính là nhân tình của anh, anh lại hỏi tôi hắn là ai?
Thực ra trong ấn tượng của tôi, Lâm Tầm Châu luôn giữ hình tượng thanh cao điềm tĩnh. Nhưng nghe xong mớ ngôn từ "bá đạo tổng tài" này, tôi im bặt.
"Lâm Tầm Châu, anh... đúng là có bệ/nh thật rồi?"
"Giỏi lắm," tay anh siết ch/ặt hơn, "vì tên tiểu tam đó mà em m/ắng tôi hai lần."
"Giang Châu, em xong đời rồi."
Tôi chưa từng thấy Lâm Tầm Châu gi/ận dữ đến thế.
Anh lôi tôi lên ghế phụ, khóa cửa xe, phóng như bay về biệt thự.
Lâm Tầm Châu kéo lê tôi vào phòng ngủ chính, ném tôi lên giường.
Anh gần như có thể ghì tôi bằng một tay.
Dù là Omega nhưng anh chỉ thấp hơn tôi chút ít. Vì phải an ủi vượt cấp, tôi suýt tụt xuống cấp C, thể chất ngày càng yếu.
Từ nhỏ anh đã rèn luyện thể lực khiến anh một quyền hạ gục ba Alpha, như tôi thì anh đ/á/nh sáu đứa cũng xong.
"Lâm Tầm Châu! Anh bình tĩnh lại đi!"
Anh không dừng tay cởi áo tôi: "Bình tĩnh? Bình tĩnh có xóa được sự thật người bạn đời của tôi ngoại tình không?"
Tôi gào lên: "Tôi không có ngoại tình!"
Anh cười lạnh một tiếng, không nói thêm lời nào, chỉ cúi đầu cắn x/é tôi.
"Anh chẳng bao giờ chịu nghe tôi nói!" Tôi giãy giụa dữ dội: "Rốt cuộc tôi là cái gì của anh? Đồ chơi sao?!"
Im lặng.
"Anh buông tôi ra!"
Im lặng.
"Lâm Tầm Châu——"
Đột nhiên, tiếng chuông gấp rút x/é tan không khí lạnh lẽo. Lâm Tầm Châu đang cắn x/é tôi bỗng dừng lại, ngồi thẳng dậy, bực tức chép miệng.
Trong bóng tối, anh tìm điện thoại, ánh sáng trắng từ màn hình chiếu lên khuôn mặt lạnh lùng. Không biết đầu dây bên kia nói gì, Lâm Tầm Châu mặc lại áo khoác đã cởi. Có vẻ như định ra ngoài.
"Ừ, biết rồi, tôi qua ngay đây."
Lâm Tầm Châu cúp máy, cúi xuống cảnh cáo tôi: "Không được tới những chỗ đó nữa, ở nhà cho ngoan." Nói xong, không đợi tôi trả lời, anh bước vội ra khỏi phòng.
Một lúc sau, tiếng xe rời đi vang lên ngoài cổng. X/á/c nhận Lâm Tầm Châu đã đi thật rồi, cơ thể căng cứng của tôi từ từ buông lỏng, nhưng lại run không ngừng.
"Khục khục——" Tôi ho sặc sụa, gắng hết sức lấy lại hơi, r/un r/ẩy đứng dậy mò mẫm khóa cửa phòng, tựa vào khung cửa thở dài.
Con đường thương lượng ly hôn với anh coi như bế tắc, phải nghĩ cách khác thôi.
Tôi lục từ đáy điện thoại tìm thấy một dãy số, không chút do dự bấm gọi.
7
Chương 14
Chương 20
Chương 13
Chương 18
Chương 16
Chương 16.
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook