Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cố Tinh Nguyên hiểu ý ngay lập tức, trên mặt lộ ra một biểu cảm bi/ến th/ái và hèn hạ, anh ta nâng mặt Thẩm Húc lên cười hì hì, chu môi định áp sát vào miệng anh ta.
Ngay một giây trước khi môi Cố Tinh Nguyên chạm vào Thẩm Húc, một luồng kình phong quét qua, lao thẳng về phía mặt Cố Tinh Nguyên. Tôi đứng bên cạnh nhanh tay lẹ mắt vung Phược Q/uỷ Thừng ra, đầu dây chuẩn x/á/c quấn lấy một bàn tay trong suốt.
Khẽ gi/ật một cái, Sinh h/ồn không nhìn thấy kia bị quật mạnh xuống đất.
"Á, đ/au c.h.ế.t đi được!" Bóng dáng q/uỷ đâu chẳng thấy, chỉ nghe thấy tiếng kêu la đ/au đớn của Thẩm Húc.
Nghĩ đến chuyện chính cái tên này không chơi theo bài bản, dắt mũi tôi quay mòng mòng cả đêm, tôi tức không chịu nổi, dù không nhìn thấy anh ta cũng phải đạp cho mấy phát thật chuẩn x/á/c.
"Ấy ấy, đừng đ/á nữa! Đại sư tha mạng!" Thẩm Húc phát hiện mình có trốn đằng trời cũng không thoát khỏi "m/a chân" của tôi, đành dứt khoát x/é bỏ lá bùa ẩn hình trên người, liên tục c/ầu x/in tôi tha thứ.
Tôi vươn tay chộp lấy, dễ dàng xách cổ anh ta lên từ mặt đất. Sau đó, chẳng nói chẳng rằng, tôi th/ô b/ạo tống thẳng anh ta quay lại cơ thể mình. Suốt cả quá trình, tôi không thèm nói với anh ta lấy một lời vô ích.
Thẩm Húc cứ thế bị ép trở về thể x/á/c trong sự ngỡ ngàng. Vừa mở mắt ra, anh ta lập tức phát đi/ên: "Aaaa! Tôi không muốn về! Tôi muốn ở bên bạn gái tôi cơ!"
22.
Cố Tinh Nguyên không thể tin nổi mà m/ắng thẳng mặt: "Ông đi/ên rồi à? Chán sống thì cũng đừng có b/án mạng một cách rẻ rá/ch thế chứ!"
Thẩm Húc lại hùng h/ồn phản bác: "Cái loại ch.ó đ/ộc thân như ông thì hiểu thế quái nào được tình yêu. Tôi chẳng có gì để nói với ông cả."
Cố Tinh Nguyên như bị trúng một vạn điểm sát thương, tức đến mức muốn đ.ấ.m nát cái bản mặt đang đắc ý của Thẩm Húc. Nhưng anh ta chẳng còn tâm trí đâu mà cãi nhau, liền xoay sang năn nỉ tôi: "Đại sư, tôi lạy cô, thà phá mười ngôi chùa còn hơn hủy một cuộc hôn nhân. Thanh Thanh vừa mới đồng ý làm bạn gái tôi, giờ cô ấy đang cần người bạn trai này sát cánh chiến đấu, tôi không thể bỏ mặc cô ấy mà chạy lấy người được. Cô mau cho h/ồn tôi xuất khiếu đi mà!"
[N/ão yêu đương, thật là kinh hãi đến tột cùng.]
[Đừng yêu nữa, không có kết quả đâu.]
[Lời tôi nói ra hơi khó nghe, nên thôi tôi không nói nữa.]
[Tôi mà c.h.ử.i thì bẩn tai lắm, nên tôi cũng nhịn.]
Đám cư dân mạng vừa mới cảm động vì tình người duyên m/a lúc nãy, giờ lại đồng loạt cạn lời trước cái "n/ão yêu đương" của Thẩm Húc. Tôi cũng chẳng ngoại lệ.
Nhưng thấy Thẩm Húc vẫn còn chút giá trị lợi dụng, tôi liền khai nhãn cho kẻ đang đòi sống đòi c.h.ế.t cùng bạn gái kia. Anh ta lại nhìn thấy q/uỷ, bấy giờ mới chịu im lặng đôi chút.
Anh ta hớn hở sải bước định lao về phía cô bạn gái q/uỷ Hứa Thanh, nhưng đáng tiếc, Cố Tinh Nguyên đã ôm c.h.ặ.t lấy anh ta, không cho nhích thêm một bước.
Thẩm Húc: "Mẹ kiếp, buông tôi ra!"
Cố Tinh Nguyên: "Không buông!"
Thẩm Húc: "Buông!"
Cố Tinh Nguyên: "Không!"
Cuộc đối thoại trên lặp lại đúng mười lần...
Tôi không buồn chú ý đến bọn họ nữa, vì Khương Hiểu Thiến đã dẫn theo một đội cảnh sát xuất hiện. Thấy các chiến sĩ công an, cặp vợ chồng trẻ như tìm được chỗ dựa, vội chạy đến chỉ tay vào tôi cáo trạng.
Người chồng: "Cán bộ ơi, người này dẫn theo q/uỷ đến gây rối bệ/nh viện! Con tôi đang cấp c/ứu trong kia, bọn họ còn đ.á.n.h bị thương cả bác sĩ mổ chính cho con tôi nữa, các anh mau bắt cô ta lại!"
"Huhu, bé con của tôi, nó sẽ không sao chứ?" Người vợ cứ nghĩ đến kết quả x/ấu nhất là lại khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Thế nhưng, cảnh sát lại lướt qua tôi, đi thẳng về phía mấy gã bác sĩ đang nằm dưới đất rên rỉ, "Chào các anh, chúng tôi đã nhận được bằng chứng tố cáo các anh có hành vi buôn b/án n/ội tạ/ng người, làm giả hồ sơ bệ/nh án, cố ý g.i.ế.c người và nhiều tội danh khác. Mời các anh về đồn để hợp tác điều tra!"
Lời của cảnh sát khiến mấy gã bác sĩ đang giả vờ đ/au đớn bỗng biến sắc. Bọn chúng nhìn nhau, thừa hiểu một khi đã bước lên xe cảnh sát với những tội danh đó, chờ đợi chúng chỉ có con đường c.h.ế.t. Thậm chí, c.h.ế.t rồi cũng chẳng có con q/uỷ nào tha cho chúng. Gần như không chút do dự, bọn chúng đồng loạt bật dậy, liều mạng đẩy cảnh sát ra để tháo chạy.
Thế nhưng, dù chạy hướng nào thì đám oán q/uỷ đứng ở cửa phòng mổ cũng bám sát không rời, chặn đứng mọi lối thoát. Phía trước có oán q/uỷ đòi mạng, phía sau có cảnh sát truy đuổi. Mấy gã bác sĩ không ngoài dự đoán đã sa lưới pháp luật.
23.
Bác sĩ đã bị bắt, nhưng đèn phòng mổ vẫn sáng. Cặp vợ chồng trẻ đã được phía cảnh sát cho biết sự thật.
Khi nhận ra những vị bác sĩ mình hằng tin tưởng lại là lũ á/c q/uỷ đội lốt người định tước đi mạng sống của con mình, đôi vợ chồng vốn đã tự tay tiễn con lên "đoạn đầu đài" hoàn toàn suy sụp.
Nhưng rồi họ lại nghe Thẩm Húc nói: Lúc đám bác sĩ định lấy trái tim của bé để cấy ghép cho con của một vị khách hàng lớn, họ đã kịp thời ngăn chặn. Hiện tại, những người đang thực hiện ca phẫu thuật bên trong chính là hai vị bác sĩ q/uỷ đã trốn thoát từ Địa phủ cùng Hứa Thanh. Họ đã nhập h/ồn vào cơ thể các bác sĩ thật, dốc toàn lực để c/ứu sống đứa bé.
Chap 8 - Hết
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 10 - Hết
Chap 10 - Hết
Chương 9 - Hoàn
Chương 9 - Hoàn
Chương 11 - Hoàn
Bình luận
Bình luận Facebook