Khách sạn âm dương

Khách sạn âm dương

Chương 3

08/09/2023 16:56

Sau kỳ thi vào Đại học, tôi nhận được thư mời đến từ khách sạn đó, bên trên đó có viết:

“Hoan nghênh quý khách tới ở.”

Gắn kèm theo với thư mời còn có một chiếc vòng tay chuyển vận.

*vòng tay chuyển vận: vòng tay được đan bằng chỉ đỏ có hạt châu vàng, còn được gọi là vòng tay may mắn kiểu Trung.

Anh tôi nghĩ rằng vòng tay chuyển vận có thể đem lại may mắn.

Cho nên anh trai có một chiếc, tôi cũng có một chiếc.

Hai chiếc vòng đều do anh trai tôi chính tay bện ra, cho nên tôi cho rằng chiếc vòng mà tôi nhận được cùng với thư mời là của anh.

Ngay sau đó, tôi lại nhận được tin nhắn từ anh trai:

“Đừng vào ở trong khách sạn đó.”

“Trong khách sạn có người muốn gi*t em!”

Tôi gọi điện thoại cho anh như đi/ên, lúc đó tay tôi cũng run lẩy bẩy.

Không ngoài dự đoán thì mỗi một lần gọi vào số này đều hiển thị là thuê bao không tồn tại.

Tia hy vọng mới vừa le lói lên nhưng lại dập tắt ngay trước mắt mà tôi lại chẳng thể làm được gì.

Tôi khóc đến tê tâm liệt phế.

Cũng không biết là mình đã khóc bao lâu mới bình tĩnh lại được.

Tôi nghĩ sống phải thấy người, ch*t phải thấy x/ác.

Không vì cái gì khác, chỉ vì anh trai là người yêu tôi nhất trên đời này.

Cho nên lúc chuyến du lịch tốt nghiệp diễn ra, tôi đã giấu bố mẹ mang theo thiệp mời và đặt phòng ở nhà hàng nọ.

Trên đường đi tới đó, tôi và bạn thân lạc nhau, nhưng chúng tôi đã nói là sẽ tập hợp lại với nhau ở khách sạn.

Vừa bước vào khách sạn, xung quanh bỗng chợt tối đen lại.

Bốn phía im lặng như hư vô, dưới chân là nước lõng bõng.

Mà không xa trước mắt có một người đang đứng quay lưng với tôi.

Tim tôi đ/ập thình thịch như trống dồn, sợ tới mức giọng nói phát ra có hơi r/un r/ẩy: “Xin chào, cho tôi hỏi đây là đâu vậy? Đằng ấy là ai?”

Người đó quay lưng, bơ tôi.

Đột nhiên anh ta quay người lại, nói với tôi với vẻ mặt kinh hãi:

“Quay người!”

“Mau chạy đi!”

Là anh trai!

Còn chưa đợi tôi phản ứng thì bốn phía xung quanh đã biến trở lại thành đại sảnh của khách sạn rồi.

Tôi đứng ngây như phỗng ở tại chỗ, rất lâu sau vẫn chưa thể tỉnh táo lại.

Tất cả những thứ vừa xảy ra, là ảo giác sao?

Tôi hít sâu một hơi, nhấc chân bước vào bên trong.

Trong hoảng hốt, bên tai tôi lại truyền tới tiếng gầm thét của anh trai:

“Sao còn không…”

Lời nói ra như thể còn chưa nói hết.

Nhưng lần này, tôi chắc chắn đó không phải là ảo giác.

Anh trai tôi vẫn còn sống sao?

Hơn nữa anh còn nhìn thấy được tôi?

Tôi nhìn quanh bốn phía, không hề phát hiện ra bóng dáng của anh trai.

Tôi cầm điện thoại, gọi cho anh trai.

Nhưng dữ liệu trong chiếc điện thoại của tôi lại hiển thị thuê bao không tồn tại.

Vốn tôi cũng chẳng ôm hy vọng gì, cho nên cũng không quá thất vọng.

Danh sách chương

5 chương
08/09/2023 16:06
0
08/09/2023 15:58
0
08/09/2023 16:56
0
07/09/2023 20:34
0
06/09/2023 18:21
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước khi tiệm sơn sửa ô tô cũ ở Cao Hùng chuyển địa điểm, bà đã đem trả lại từng bộ mâm xe cổ mà người chồng quá cố từng giữ hộ cho từng chủ sở hữu.

Chương 12

13 phút

Mẹ chồng ở nhà tôi 3 ngày, tiện tay lấy thẻ lương của tôi bao cả nhà 18 người đi ăn, tôi không làm ầm ĩ, đợi bà thanh toán xong tôi đưa một tờ giấy, nhìn chồng nói một câu khiến bà chết lặng

Chương 20

15 phút

Cha chồng sống ở nhà tôi hơn ba tháng, con gái cứ đau nhức khắp người, tôi đưa con đi khám, bác sĩ xem kết quả xong liền mắng nhiếc tại chỗ

Chương 13

19 phút

Mẹ chồng nhất quyết dọn đến ở cùng, năm giờ sáng đã gõ cửa bắt tôi nấu ăn. Tôi dứt khoát dọn vào ký túc xá công ty, hai mươi tám ngày sau, chồng hạ mình đến đón tôi về.

Chương 19

26 phút

Cô dì nhà ăn luôn cố tình hất văng miếng thịt trong phần của tôi, tôi vẫn lặng thinh; đến cuối tháng, cô ấy được đề cử nhân viên xuất sắc, nhìn thấy tôi ngồi ở hàng ghế giám khảo, cô ấy mới hiểu cái giá của mấy miếng thịt đó đắt đến nhường nào.

Chương 13

30 phút

Trong thời gian tôi ở cữ, cô em chồng lại dám đánh mẹ đẻ tôi. Tôi lặng lẽ gọi một cuộc điện thoại, 6 ngày sau, công ty vị hôn phu của cô ta điêu đứng, cả nhà chồng phải đêm hôm sang tận nơi cúi đầu cầu xin tôi tha thứ

Chương 23

32 phút

Nhóm chat nhà chồng thông báo: 'Năm nay đông người không đủ chỗ, con đừng về ăn Tết nữa.' Tôi lập tức tắt máy, đưa bố mẹ bay đến Tam Á. Sáng mùng một, mở điện thoại thấy mẹ chồng gọi nhỡ 100 cuộc.

Chương 16

37 phút

Tôi 36 tuổi cưới cô lao công trong công ty, sau 4 tháng kết hôn, tổng giám đốc gọi tôi vào phòng: Này cậu, cậu có biết vợ cậu có quan hệ gì với tôi không?

54 phút
Bình luận
Báo chương xấu