“CHIM SƠN CA” TÔI BAO NUÔI HÓA RA LÀ THIẾU GIA THẬT

"Cần chứ." Anh ta quay người, nhìn xuống tôi từ trên cao: "Đặc biệt là với loại cậu chủ nhỏ... cần được quản giáo nghiêm ngặt như em."

Tôi định cãi lại thì nghe anh ta bồi thêm một câu: "Chó nhỏ phải nghe lời Chủ nhân."

Tôi c/âm nín.

Từ ngày đó, tôi bắt đầu chuỗi ngày sống "quy củ" chưa từng thấy.

Bảy giờ sáng, bị gọi dậy đúng giờ.

"Cho ngủ thêm năm phút thôi mà..." Tôi rúc đầu vào gối.

"Không được." Lâm Văn Cảnh thẳng tay lật chăn lên: "Dậy chạy bộ sáng."

Chạy bộ xong còn bắt buộc phải ăn sáng, dù tôi chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào. Th/uốc phải uống đúng giờ, anh ta sẽ nhìn chằm chằm cho đến khi tôi nuốt trôi từng viên một mới thôi. Anh ta cấm tôi thức đêm, 11h đêm là phải đi ngủ, nếu không sẽ bị cưỡ/ng ch/ế tịch thu điện thoại. Không cho phép tôi giao du với đám bạn không ra gì, ra ngoài chơi phải báo cáo.

Thậm chí còn đặt ra "giờ giới nghiêm", đúng 10h đêm phải có mặt ở nhà.

"Lâm Văn Cảnh! Anh là mẹ tôi đấy à?!" Đến lần thứ mười bị anh ta tịch thu điện thoại, tôi cuối cùng cũng bùng n/ổ.

05.

Anh ta tựa lưng vào khung cửa, thản nhiên nhìn tôi: "Giờ anh là anh trai em, tính sương sương thì cũng coi như người giám hộ của em đấy."

"Tôi không cần người giám hộ! Tôi hai mươi tuổi rồi!"

"Nhưng em ngay cả việc tự uống t.h.u.ố.c đúng giờ cũng không làm nổi." Anh ta bước tới, bóp cằm ép tôi phải ngẩng lên nhìn anh ta: "Tháng trước, vì em quên uống t.h.u.ố.c dự phòng mà nửa đêm lên cơn hen suyễn, là ai đã đưa em đi bệ/nh viện?"

Tôi nghẹn họng. Là anh ta.

Đêm đó tôi ho đến x/é lòng x/é phổi, chính anh ta là người xông vào phòng tôi nửa đêm, xịt t.h.u.ố.c cho tôi, bế tôi xuống lầu rồi lái xe đưa tôi đi cấp c/ứu.

"Tôi lúc đó... chẳng qua là lỡ quên thôi."

"Cho nên mới cần người nhắc nhở em." Anh ta buông tay, giọng điệu bình thản: "Giờ thì đi ngủ đi."

Tôi hầm hừ rúc vào trong chăn. Điều quá đáng nhất là, ngay cả tiền tiêu vặt của tôi anh ta cũng bắt đầu kiểm soát.

"Tại sao tháng này chỉ đưa tôi có mười ngàn tệ (khoảng 35 triệu VNĐ)?!" Tôi cầm chiếc thẻ ngân hàng với số tiền chỉ bằng số lẻ trước đây, không thể tin nổi.

"Vì tháng trước em đã m/ua ba chiếc đồng hồ, năm đôi giày, cộng thêm một đống mỹ phẩm chưa thèm bóc tem." Lâm Văn Cảnh chẳng buồn ngẩng đầu, tay vẫn gõ lạch cạch trên laptop, đưa ra kết luận: "Tiêu dùng quá độ."

"Đó là tiền của tôi!"

"Giờ nó thuộc quyền quản lý của anh." Cuối cùng anh ta cũng ngẩng lên, cười như không cười: "Hay là em muốn ba mẹ biết những chuyện em đã từng làm?"

Tôi lại một lần nữa thua t.h.ả.m hại.

Tôi chịu hết nổi rồi. Thật đấy. Lâm Văn Cảnh đúng là một kẻ cuồ/ng kiểm soát!

Bi/ến th/ái!

Bạo quân!

Anh ta coi tôi là cái gì? Đứa trẻ ba tuổi chắc?

Tôi cần hít thở chút không khí tự do. Thế nên khi anh trai hàng xóm Bách Nguyệt Thời hẹn tôi ra ngoài uống rư/ợu, tôi đã đồng ý ngay tắp lự mà không cần suy nghĩ.

"Lâu rồi không gặp nhỉ, Tiểu Sơ?" Bách Nguyệt Thời vẫn cái vẻ lãng t.ử bất cần đời ấy, đưa cho tôi một ly rư/ợu trái cây: "Nghe nói thiếu gia thật nhà em về rồi à? Sao, chung sống ổn chứ?"

Tôi nốc một hơi lớn, men rư/ợu xộc lên đại n/ão: "Đừng nhắc đến anh ta ta! Phiền c.h.ế.t đi được!"

"Oái, oán khí nặng nề thế cơ à?"

"Anh ta quản em như quản phạm nhân vậy! Sáng mấy giờ dậy, ăn cái gì, tiêu bao nhiêu tiền, kết bạn với ai, đi đâu chơi, mấy giờ về nhà... tất cả đều phải nghe anh ta!"

Càng nói tôi càng thấy tủi thân: "Dù gì em cũng từng nuôi anh ta ba tháng trời, anh ta lấy tư cách gì mà đối xử với em như vậy chứ...?"

Bách Nguyệt Thời trêu tôi: "Anh ta quản em ch/ặt thế, mà em vẫn dám ra đây uống rư/ợu với anh à?"

Rư/ợu vào gan thỏ hóa gan hùm, có chút cồn, tính khí tôi cũng bắt đầu bốc lên: "Em cứ dám đấy! Em không chỉ ra ngoài uống rư/ợu, em còn định gọi trai bao nữa cơ, gọi hẳn mười hay tám người gì đó cho anh ta tức c.h.ế.t luôn!"

Vừa nói, tôi vừa lớn giọng gọi quản lý lại bắt đầu "chọn món". Bách Nguyệt Thời có lẽ cũng không ngờ tôi lại liều đến thế, khuyên can mãi, cuối cùng cũng chỉ gọi hai người.

Anh ấy một người, tôi một người.

Tôi đúng là tâm lý quá mà.

06.

"Anh Thời, em nói anh nghe, đàn ông là không được có tiền, có tiền là bọn họ dễ quên gốc gác ngay!" Tôi say khướt, nấc lên một tiếng đầy vẻ triết lý.

Bách Nguyệt Thời bật cười, hỏi tôi sao lại nói thế.

Tôi xòe ngón tay ra đếm: "Cái lúc Lâm Văn Cảnh còn là 'chim Sơn Ca' của em ấy, anh ta vừa nghe lời vừa tinh tế, chẳng bao giờ quản em, chỉ biết dịu dàng dỗ dành em thôi."

"Thế mà vừa về lại nhà họ Lâm là anh ta biến thành cái vẻ khác ngay. Hết quản Đông quản Tây lại còn dám hung dữ với em!" Nghĩ đến đây, lòng tôi càng thêm chua xót.

Bách Nguyệt Thời cười đến mức suýt không cầm chắc ly rư/ợu, cố an ủi tôi: "Đánh là thương, m/ắng là yêu, anh ta quản giáo em, biết đâu là vì thích thì sao?"

Tôi khóc bù loa bù loa, đôi bàn tay không tự chủ được mà sờ soạng trên múi bụng của chàng trai ngồi cạnh: "Anh ta chẳng thích em đâu, ngày nào cũng quản lý em như quản con, em thấy anh ta muốn làm ba em thì có."

Đêm đó tôi uống rất nhiều. Ban đầu là để phát tiết, sau đó là thật sự muốn say.

Say rồi thì không cần phải nghĩ đến gương mặt lạnh lùng đẹp đẽ kia của Lâm Văn Cảnh nữa.

Danh sách chương

5 chương
15/01/2026 10:50
0
15/01/2026 10:50
0
15/01/2026 10:50
0
15/01/2026 10:50
0
15/01/2026 10:50
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu