Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Muộn thế này rồi còn la cà ở bên ngoài, điện thoại nói cúp là cúp luôn, trong lòng rốt cuộc là có tôi hay là không có tôi hả?
Hạo Phàn ném phăng chiếc áo khoác lên ghế phụ, lái xe đi về phía nhà, ôm một cục tức suốt dọc đường đi.
Căn nhà bọn họ hiện tại đang ở dẫu sao cũng là nhà thuê, nằm trong khu biệt thự cao cấp.
Hạo Phàn khá là ưng ý khu dân cư này, cách trường học của bà xã và công ty của hắn đều khá là gần, có mấy căn nhà vẫn đang treo biển rao b/án đàng hoàng…
Hắn dự định khoảng thời gian này sẽ dẫn Tiểu Vũ đi xem thử một chút, thích căn nào thì m/ua căn đó.
Tô Vũ trước kia học đại học ở thành phố S, là do thi đỗ học viên cao học mới chuyển tới thành phố H này, bởi vậy cho nên căn nhà trước kia của Hạo Phàn cũng m/ua ở thành phố S luôn.
Hắn tuyệt đối không thể chấp nhận cái cảnh vợ chồng sống ly thân hai nơi được, cũng may thành phố S với thành phố H nằm sát sạt ngay cạnh nhau, lái xe đi làm đi học dẫu sao cũng chỉ mất tầm hơn một tiếng đồng hồ, vả lại một số cuộc họp không quá mức quan trọng thì hoàn toàn có thể làm việc từ xa (remote) được.
Về đến nhà, Hạo Phàn đèn cũng chẳng buồn bật, đi thẳng vào nhà bếp.
Mở tủ lạnh ra, lôi một chai bia Cáp Nhĩ Tân (爾濱啤酒), dùng răng cắn một phát vặn mở nắp chai, trực tiếp ngửa cổ dốc cạn cả chai.
Hỏa khí có phần hơi lớn, phải hạ hỏa trước cái đã.
Uống xong bia, Hạo Phàn đi xuống phòng tập thể hình dưới tầng hầm, ngâm mình ở bên trong đó suốt gần hai tiếng đồng hồ.
Đợi đến khi hắn tắm rửa xong xuôi, cởi trần trùng trục từ dưới tầng hầm bước ra ngoài, đã là hơn mười giờ đêm rồi, thế mà Tô Vũ vẫn chưa thấy tăm hơi về đến nhà.
Khá khen cho cái cậu chàng này, mới vừa kết hôn xong cái là đã dám đi hoang la cà bên ngoài muộn đến nhường này rồi, sau này cái ngày tháng ngày qua ngày làm sao mà sống nổi nữa đây?
Hạo Phàn đặt mông ngồi phịch xuống sofa, lại vớ lấy điện thoại gọi cho cậu.
Cuộc gọi thứ nhất không có người nhấc máy, lại gọi tiếp, cuộc gọi thứ hai mãi mới khó khăn lắm mới được kết nối.
Không đợi cho Tô Vũ kịp mở miệng nói lời nào, Hạo Phàn đã “pằng pằng pằng” tuôn ra một tràng tổng tấn công dữ dội.
“Tô Tiểu Vũ, em tự nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi hả? Mới vừa kết hôn xong là em đã dám chơi trò đi đêm không về nhà rồi? Anh ngày trước sao lại căn bản không phát hiện ra, em lại có bản lĩnh lớn đến nhường này cơ chứ?”
Đợi hắn gào thét xong xuôi, đầu dây bên kia vang lên dẫu sao lại chẳng phải là giọng điệu của Tô Vũ, mà là của một cô gái xa lạ: “Xin chào anh, xin hỏi anh là…?”
Vừa rồi cái người này nói chuyện quá nhanh, cộng thêm môi trường xung quanh ồn ào náo nhiệt, Chung Linh căn bản chẳng nghe rõ nổi rút cuộc hắn đang nói cái mô tê gì.
Hạo Phàn đờ người ra một thoáng, còn tưởng là mình gọi nhầm số, rút điện thoại lại nhìn một cái, không sai, chính là số máy của bà xã.
“Tiểu Vũ đâu? Bảo Tiểu Vũ nghe điện thoại?”
“Tiểu Vũ đi vệ sinh rồi, điện thoại không mang theo, tôi là bạn học của cậu ấy. Xin lỗi anh nhé, tôi thấy anh gọi liền hai cuộc, sợ anh có việc gấp nên mới mạo muội nghe máy, anh có tiện nói không? Tôi có thể giúp anh chuyển lời.”
“Không cần đâu, đợi cậu ấy quay lại bảo cậu ấy gọi lại cho tôi.” Hạo Phàn nói xong liền cúp máy, tùy tiện ném điện thoại lên bàn trà, cơ thể ngửa ra sau lún sâu vào chiếc sofa mềm mại, đ/au đầu dùng ngón tay day day thái dương.
Tức ch*t hắn đi được, lại còn dám để bạn nữ nghe hộ điện thoại nữa chứ, cái ngày qua ngày thế này, thực sự là chẳng thèm để hắn vào trong lòng một chút nào cả.
Nếu không phải vì thâm tâm tin tưởng tuyệt đối, Hạo Phàn tầm này sớm đã sát khí đùng đùng lao vọt tới nơi, quật ngã cậu tám trận tơi bời hoa lá rồi.
Tô Vũ dẫu sao cũng chẳng ngờ tới chuyện sự việc lại trùng hợp đến thế, cậu chỉ là tranh thủ lúc ra ngoài đi vệ sinh một cái thôi mà đã bỏ lỡ cuộc gọi của Hạo Phàn mất rồi.
Vừa mới quay trở lại phòng bao, Chung Linh đã cầm chiếc điện thoại ghé sát tới nơi: “Tô Vũ, anh trai cậu tìm cậu kìa, bảo cậu mau chóng gọi lại điện thoại cho anh ấy đi.”
“Anh trai tớ?” Tô Vũ có phần hơi hoang mang, cậu là con một cơ mà, đào đâu ra anh trai chứ?
Lẩm bẩm xong một câu bấy giờ mới lập tức phản ứng kịp, cái tên danh bạ cậu đặt cho người đàn ông nhà mình là Phàn ca: “Được rồi, tớ biết rồi, cảm ơn cậu nhé.”
Đón lấy chiếc điện thoại từ trong tay Chung Linh, Tô Vũ rời khỏi phòng bao ồn ào náo nhiệt, đi tới khu vực hành lang tương đối yên tĩnh để gọi điện thoại lại cho Hạo Phàn.
Màn hình điện thoại trên bàn trà sáng bừng lên, Hạo Phàn liếc mắt nhìn một cái, lập tức chộp lấy nhấn nút nghe, áp ch/ặt vào bên vành tai.
“Anh ơi, có việc gì không?”
10
10
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook