CON ĐƯỜNG ĐÁNH MẤT BẢN NGÃ CỦA THIẾU GIA 'CHÓ ĐIÊN'

Lục Tiêu tựa lưng vào tường gạch, trượt ngồi xuống đất, gò má đỏ bừng, cơ thể r/un r/ẩy.

Là kỳ mẫn cảm.

Kỳ mẫn cảm bị kí/ch th/ích bởi th/uốc.

Tôi lập tức hiểu ra - miếng bánh ngọt đó. Miếng bánh đầu tiên mẹ Lục đưa cho Lục Tiêu có bỏ thêm thứ gì đó.

"Để tôi đi gọi bác sĩ."

Chưa kịp quay người, một cơ thể nóng rực đã dán ch/ặt lên lưng tôi từ phía sau.

Ngay sau đó, trời đất quay cuồ/ng. Tôi bị Lục Tiêu ép xuống sàn nhà. Tin tức tố mất kiểm soát như lửa rừng gặp gió, ngay lập tức nuốt chửng lấy tôi.

Tin tức tố của Lục Tiêu rất đặc biệt. Đó là mùi rư/ợu mạnh pha lẫn mùi khói sú/ng, gắt nồng và bá đạo. Nó mạnh mẽ tràn vào các giác quan, công phá phòng tuyến cuối cùng của Omega. Vùng da dưới miếng dán ức chế bắt đầu nóng ran. Tuyến thể đ/ập thình thịch, khao khát được c.ắ.n x/é, được chiếm hữu.

Những rung động lạ lẫm hòa cùng cảm giác ngứa ngáy li ti nhanh chóng lan khắp tứ chi bách hài, cơ thể tôi không ngừng r/un r/ẩy.

"Lục... Tiêu..." Tôi c.ắ.n ch/ặt răng, ép bản thân tỉnh táo, "Anh ráng nhịn chút, t.h.u.ố.c ức chế..." Lời chưa dứt, bờ môi nóng bỏng đã chặn đứng tất cả.

Đầu lưỡi quét qua vòm miệng trên, mang đến cảm giác tê dại như điện gi/ật; nước bọt giao thoa, phát ra những tiếng nước khiến người ta đỏ mặt tía tai.

Nụ hôn của Lục Tiêu không hề có kỹ thuật, hoàn toàn dựa vào bản năng của kỳ mẫn cảm mà đ.â.m sầm vào khoang miệng tôi. Đi sâu, cư/ớp đoạt, chiếm hữu.

"Ưm..." Cuống lưỡi bị hôn đến tê rần, tôi hừ nhẹ một tiếng, hai tay chống lên lồng n.g.ự.c rắn chắc của anh ta, cố gắng đẩy ra.

Nhưng anh ta bất động như núi. Ngược lại còn ép tôi ch/ặt hơn, hôn sâu hơn, dữ dội hơn. Dường như muốn nuốt chửng cả người tôi vào bụng, rã rời từng khúc xươ/ng.

Lòng bàn tay nóng rực trượt từ eo lên sống lưng. Bàn tay kia giữ ch/ặt sau gáy tôi, ngón cái vô thức mơn trớn lên tuyến thể xuyên qua lớp miếng dán ức chế.

Đó là nơi nh.ạy cả.m nhất của Omega. Dù ngăn cách bởi lớp dán dày, sự chạm vào đó vẫn khiến cả người tôi run b.ắ.n lên như có luồng điện chạy qua.

Bản năng Omega đang gào thét, muốn phục tùng, muốn tiến gần hơn đến ng/uồn tin tức tố nóng bỏng này. Lý trí đang chao đảo bên bờ vực thẳm, tôi nhắm mắt lại, dứt khoát ngẩng đầu đáp lại nụ hôn của Lục Tiêu.

Lục Tiêu sững người lại, tôi nhân cơ hội đó co hai chân quấn lấy eo anh ta. Ngay lúc anh ta đang mê đắm, tôi đ.â.m dùi cui điện vào cơ thể anh ta.

9.

Ngày hôm sau, Lục Tiêu tỉnh lại trên sàn nhà. Anh ấy chống người ngồi dậy, lắc cái đầu còn choáng váng, những mảnh ký ức đêm qua hiện về mồn một.

Anh ấy đột ngột ngước mắt, bốn mắt nhìn nhau với tôi đang ngồi trên ghế sofa cách đó không xa.

Yết hầu Lục Tiêu chuyển động, giọng nói mang theo sự khàn đặc lúc mới ngủ dậy, nhưng mỗi chữ đều nghiến rất mạnh, "Thúc Khâm, cậu dùng điện gi/ật tôi?!"

Tôi đứng dậy, đưa ly nước ấm đã chuẩn bị sẵn cho anh ấy, kiên nhẫn giải thích: "Lúc đó anh đã hoàn toàn mất sạch lý trí, tôi làm vậy chỉ là hành động trong lúc cấp bách."

"Hơn nữa, tôi không nghĩ rằng anh muốn xảy ra chuyện gì đó với tôi trong tình trạng hoàn toàn không theo ý muốn của bản thân."

Lục Tiêu căn bản không lọt tai lời giải thích của tôi. Mặc dù lý do của tôi rất chính đáng, cũng đứng trên lập trường nghĩ cho anh ấy, nhưng anh ấy lại bướng bỉnh, chỉ chấp nhất vào chính kết quả đó.

Ánh mắt anh ấy khóa ch/ặt lấy tôi. Sâu trong mắt nén giữ sự kinh ngạc, phẫn nộ, còn có cả một chút thất bại khó lòng gọi tên. Anh ấy hằn học lặp lại: "Cho nên cậu dùng điện gi/ật tôi?"

Tôi thở dài một tiếng, sao cứ chấp nhất cái chuyện điện gi/ật thế nhỉ?

Thôi bỏ đi, không thèm chấp với vị thiếu gia kiêu kỳ này. Tôi thuận theo ý anh ấy mà xin lỗi: "Xin lỗi, dùng cui điện gi/ật anh là tôi sai. Nếu anh để tâm, tôi cho anh gi/ật lại nhé?"

Lục Tiêu càng gi/ận hơn. Anh ấy nhìn chằm chằm tôi, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Cuối cùng anh ấy kéo phăng chiếc chăn, trùm kín mít cả người lại, phồng mang trợn má như một con cá nóc.

Trong vô thức, tôi chợt nhớ đến đứa cháu nhỏ của mình, hay đòi bỏ nhà đi nhưng cuối cùng lại ngồi trước cửa chờ người lớn đến dỗ. Tôi cười thầm, đúng là đáng yêu thật.

Thế là tôi ngồi thụp xuống, kiên nhẫn dỗ dành anh ấy: "Nể tình tôi đã nhường chiếc chăn duy nhất cho anh, đừng gi/ận nữa có được không?"

Lục Tiêu ló đầu ra, hừ một tiếng đầy kiêu ngạo: "Ai thèm cái chăn này chứ!"

Tôi cười: "Tôi nè, tôi thèm lắm luôn. Anh không biết đâu, đêm qua tôi nằm cuộn tròn trên giường, ngưỡng m/ộ anh có chăn đắp biết bao nhiêu."

Lục Tiêu không dễ bị lừa như vậy, anh ấy bĩu môi, không khách khí nói: "Thế thì mang lên giường, chúng ta đắp chung, tôi cũng đâu phải hạng người keo kiệt."

Tôi cố ý trêu anh ấy: "Anh đã bảo là phải ngủ sàn mà, tôi đâu có gan làm trái ý anh."

Giọng Lục Tiêu oán h/ận: "Không dám làm trái ý tôi, mà lại dám gi/ật điện tôi?"

Tôi: "..." Sao lại quay về chuyện cũ nữa rồi?

Tôi suy nghĩ một lát, liền hiểu được suy nghĩ của anh ấy. Lục Tiêu trước đây luôn đề phòng tôi, sợ tôi nhảy vào "ăn tươi nuốt sống" anh ấy; nhưng lần này lúc kề cận nhất, tôi lại dùng cui điện gi/ật cho anh ấy ngất xỉu. Điều này khiến Lục Tiêu cảm thấy mất mặt.

Dù sao thì trong lòng thiếu gia, thể diện là lớn hơn tất cả. Cho nên, so với việc bị mạo phạm, việc bị phủ nhận càng khiến anh ấy không thể chấp nhận được hơn.

Danh sách chương

3 chương
13/04/2026 10:12
0
13/04/2026 10:12
0
13/04/2026 10:12
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu