Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Cậu còn chưa biết trong này là thứ gì đúng không?”
Tống Thừa Ân cười một cách đi/ên cuồ/ng.
“Vậy thì về hỏi bố cậu đi. Ông ta tưởng cho một cơ hội hợp tác là có thể leo cao lên nhà họ Tống sao? Còn sốt sắng đẩy cả con gái tới đây nữa.”
“Tôi chỉ khéo léo nhắc một câu, ông ta đã tự nguyện giao nộp tài liệu cốt lõi. Trong chiếc USB này, còn có toàn bộ nội dung cơ mật của Giang thị mà tôi thu thập được. Nếu cậu chọn Tống Kinh Mặc, ngay lập tức tôi sẽ công khai tất cả. Giang thị đợi phá sản đi!”
“Một bên là Tống Kinh Mặc, một bên là sản nghiệp mấy chục năm của nhà họ Giang. Giang Du Trì, cậu chọn ai?”
Tim tôi đ/ập nhanh như trống đ/á/nh, mắt dán ch/ặt vào chiếc USB trong tay Tống Thừa Ân.
Rồi từ từ, tôi quay đầu nhìn về phía đám người bị chặn lại ở đằng xa.
Giang Lam Châu hoàn toàn m/ù tịt, khuôn mặt đầy lo lắng, ánh mắt dán ch/ặt vào tôi.
Còn bố tôi, lại lảng tránh ánh mắt tôi, không dám đối diện.
Hóa ra khi tức gi/ận đến cực điểm, người ta thật sự sẽ muốn cười.
Tôi thu tầm mắt lại, Tống Kinh Mặc cũng đang nhìn tôi, nhưng hắn im lặng không nói, trong đôi mắt đen thẫm kia lại thoáng chút buông xuôi.
Tống Kinh Mặc cho rằng, tôi sẽ không chọn hắn.
Tôi càng tức hơn.
Không biết là vì bị hắn nhìn thấu tâm can, hay bởi Tống Kinh Mặc chẳng hề tự chuẩn bị đường lui cho mình.
Hắn không phải đại phản diện sao?
Đã là phản diện sao không có thuộc hạ hỗ trợ? Khi ép Tống Thừa Ân vào đường cùng, hắn chẳng từng nghĩ tới hậu quả sao?
Hai anh em nhà họ Tống quả nhiên là một giuộc, đều tự cho mình là đúng!
Việc tôi lựa chọn, xét cho cùng chỉ vì bản thân.
Tôi nghèo sợ rồi, từng sống qua những ngày tháng khổ cực.
Sau này ở bên Tống Kinh Mặc, hắn chiều chuộng tôi đủ đường, nhưng tôi vẫn không thoải mái.
Chỉ khi trở về Giang gia, tôi mới thật sự thở phào.
Cuộc sống sung túc chưa được mấy tháng, giờ nhà lại sắp phá sản, tôi sao chịu nổi?
Dù không vì mình, thì bố mẹ tuổi đã cao, bắt họ gây dựng lại từ đầu dễ dàng gì?
Giang Lam Châu vừa vào công ty, cô ấy cuối cùng cũng được làm điều mình thích, giờ lại phải dập tắt hy vọng sao?
Nhưng khi bắt gặp ánh mắt Tống Kinh Mặc, tôi lại do dự.
Chương 6
Chương 30
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 8
8 - END
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook