Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Lễ Vụ
- Chương 7
Đột nhiên, từ trong khoang vọng ra tiếng hét thất thanh của cô nữ tiếp viên.
Một vệ sĩ hớt hải chạy vào: "Thẩm tổng, đáy tàu bị rò rỉ nước rồi!"
"Sao lại xảy ra chuyện thế này cơ chứ?" John suy sụp gào lên: "Chắc chúng ta sẽ phải bỏ mạng dưới đáy biển mất thôi!"
Thẩm Vụ Niên bình tĩnh chỉ thị cho vệ sĩ: "Tìm cách bịt lỗ rò lại, rồi tìm máy bơm để hút nước ra ngoài."
"Rõ!"
Người vệ sĩ vừa chạy ra khỏi cửa khoang, lại đột nhiên quay phắt lại, vừa nhanh chóng đóng sập cửa vừa hét lớn: "Nằm xuống!"
Nhưng cánh cửa còn chưa kịp đóng kín, anh ta đã khẽ rên lên một tiếng đ/au đớn rồi gục ngã.
Ngay sau đó, lại có thêm hai tiếng "Cheng… Cheng…" chói tai vang lên!
Tia lửa điện b/ắn tung tóe.
Là đạn găm thẳng vào cánh cửa bằng hợp kim!
Chẳng hiểu lấy đâu ra sức lực, tôi lập tức xoay người lao tới xô ngã Thẩm Vụ Niên, che chắn cho anh ở dưới thân mình.
Giây tiếp theo, cửa khoang lại bị mở tung ra.
08
"Vụ Niên, em đến c/ứu anh đây."
Một giọng nói nhỏ nhẹ, yếu ớt vọng vào.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy một người phụ nữ g/ầy gò, mái tóc dài xõa tung trên vai.
"Tống Kha." Thẩm Vụ Niên đứng dậy, cất giọng: "Sao cô lại ở đây?"
Quầng mắt Tống Kha thâm quầng, cô ta si mê nhìn chằm chằm vào Thẩm Vụ Niên, bước lại gần anh thều thào: "Chẳng phải anh bị Hạ Lễ u/y hi*p nên mới phải cưới cô ta sao?
"Người anh yêu rõ ràng là em, nên em đến để c/ứu anh đây!"
Thẩm Vụ Niên cau mày hỏi: "Ai đưa cô đến đây?"
Tống Kha chưa kịp trả lời,
Từ phía ngoài boong tàu đã vọng vào một giọng nói quen thuộc.
"Vụ Niên à, nếu không muốn cả con tàu này ch/ôn cùng, thì tự mình bước ra đây đi?"
Là người từng gặp ở tiệc cưới, chú hai của Thẩm Vụ Niên… Thẩm Vưu Xươ/ng.
Thẩm Vụ Niên có vẻ không hề ngạc nhiên.
Anh quay sang bảo John: "Mọi người cứ ở yên đây."
Trước khi bước ra ngoài, anh khẽ liếc nhìn tôi một cái.
Tống Kha không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào của Thẩm Vụ Niên, thế nên cô ta lập tức hùng hổ xốc bếnh tôi từ dưới đất lên, rồi đẩy mạnh ra ngoài cửa.
Gió biển thổi rin rít từng cơn.
Một chiếc du thuyền lớn hơn đang áp sát ngay cạnh tàu của chúng tôi.
Bốn tên vệ sĩ mặc đồ đen lăm lăm tay sú/ng đứng sẵn trên đó, hai tên trong số họ đang dùng dây cáp và thang để cố định thành một cây cầu, hộ tống Thẩm Vưu Xươ/ng bước sang.
"Ha, chú hai?"
Thẩm Vụ Niên cười khẩy một tiếng, nói: "Chú làm thế này là có ý gì?"
"Ý của chú còn chưa đủ rõ ràng hay sao?"
Thẩm Vưu Xươ/ng hai tay chống lên đầu rồng của cây batoong, cười nhạt bảo: "Nếu cháu chịu từ bỏ di sản của ông cụ sớm hơn một chút, thì chú đâu cần phải tốn bao nhiêu công sức thế này.
"Nhờ có trợ lý Tống đây huy động những mối qu/an h/ệ cũ hồi còn làm ở công ty nước ngoài, chú mới dễ dàng nắm được lịch trình cũng như con tàu mà hai đứa đang đi đấy."
Thẩm Vưu Xươ/ng đưa mắt nhìn Tống Kha: "Nhưng mà, trợ lý Tống cũng không giúp không công đâu."
Ông ta nhận lấy một tập tài liệu từ tay tên vệ sĩ bên cạnh, đưa cho Tống Kha.
Rồi dùng giọng điệu mê hoặc xúi giục: "Đi đi, đưa cho nó.
"Chỉ cần Thẩm Vụ Niên ký vào, hai người sẽ có thể ở bên nhau mãi mãi."
Là giấy tuyên bố từ bỏ quyền thừa kế!
"Anh không được ký!"
Tôi lao lên tóm ch/ặt lấy cánh tay Thẩm Vụ Niên, vội vã thét lên: "Chỉ cần anh ký tên, bọn họ sẽ gi*t người diệt khẩu ngay!"
Hành động của tôi đã chọc gi/ận Tống Kha.
Cô ta hung hăng túm lấy tôi kéo xệch ra mép lan can, dí thẳng họng sú/ng vào đầu tôi.
"C/âm miệng lại, con tiện nhân này!
"Tất cả là tại mày! Chính vì mày nên Vụ Niên mới…"
"Tống Kha."
Thẩm Vụ Niên nhẹ giọng ngắt lời cô ta: "Không phải bảo tôi ký tên sao?"
Khuôn mặt Tống Kha lập tức ửng đỏ, cô ta rảo bước đi tới, đặt tờ giấy cam kết vào tay Thẩm Vụ Niên.
Thẩm Vụ Niên cúi đầu đọc nội dung trên giấy, nhưng khoảng cách giữa anh và Tống Kha lại rất gần.
Ngay lúc chuẩn bị đặt bút, Thẩm Vụ Niên đột nhiên thì thầm vài câu vào tai cô ta.
Đôi mắt Tống Kha tức thì bừng lên một tia sáng, cô ta kích động gật đầu r/un r/ẩy.
Ngay sau đó, Thẩm Vụ Niên quay sang nhìn tôi.
"Xin lỗi em, Hạ Lễ."
Anh rút một con d/ao găm từ trong túi áo ra, sải bước nhanh về phía tôi: "Bây giờ, cô đối với tôi đã không còn chút giá trị lợi dụng nào nữa rồi."
Vừa dứt lời, Thẩm Vụ Niên đã đứng sừng sững trước mặt tôi.
Tôi bàng hoàng nhìn anh, cảm nhận mũi d/ao lạnh lẽo của anh đang đ/âm phập vào cơ thể mình.
Tôi muốn vươn tay giữ anh lại, muốn hỏi anh "Tại sao?"
Nhưng chỉ kịp thốt ra những âm thanh yếu ớt qua kẽ răng, tôi đã bị Thẩm Vụ Niên đẩy ngã khỏi lan can, rơi tõm xuống đáy biển.
10
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook