DU NIÊN

DU NIÊN

Chap 1

14/04/2026 15:48

1.

“Tạ Du Lễ, làm bạn trai em đi!” Tôi ôm bó hoa hồng rực rỡ, đứng thẳng trước mặt Tạ Du Lễ. Trái tim đ/ập thình thịch, kích động đến rối bời.

Hai mươi năm cuộc đời của Mạnh Quả Nhiên tôi, chính là để chờ đợi khoảnh khắc kinh Thiên động Địa này.

Hai tháng trước, tôi đã hạ quyết tâm phải chọc thủng lớp giấy mỏng manh của mối qu/an h/ệ m/ập mờ với Tạ Du Lễ.

Tôi huy động mọi nguồn lực, vét sạch quỹ đen để bày biện nên bữa tiệc tỏ tình hoành tráng này. Thậm chí, tôi còn đi/ên cuồ/ng đến mức kề d.a.o vào cổ cô bạn thân, bắt cô ấy phải gọi người đến giúp tôi.

Bạn bè quen biết hay không quen biết đều được gọi hết, ngay cả con ch.ó đi ngang qua cũng không thể bỏ sót. Hơn một trăm người có mặt hôm nay, tất cả sẽ là nhân chứng cho hôn lễ của tôi.

Mọi người đều kinh ngạc trước màn tỏ tình này. Cũng như Tạ Du Lễ, anh ấy hoàn toàn bất ngờ, đứng sững tại chỗ.

Anh vừa tan làm đã vội vàng chạy đến, còn chưa kịp thay quần áo. Khí chất quả thật nổi bật hơn người.

Trong lòng tôi nắm chắc phần thắng. Thấy ánh mắt Tạ Du Lễ chớp động, không đáp lời, tôi nghĩ là do bầu không khí chưa đủ. Tôi nháy mắt với Hứa Chanh.

Hứa Chanh hiểu ý ngay lập tức, cô ấy nấp sau đám đông, nhéo giọng: “Đồng ý đi! Đồng ý đi!”

Những người khác cũng phản ứng lại: “Anh Tạ, còn ngây ra đó làm gì? Mau nhận hoa đi!”

“Uầy uầy, Mạnh Quả Nhiên, cô là tấm gương cho hội chị em chúng tôi!”

“Nhanh đồng ý đi, tiện thể hôn một cái!”

Bầu không khí đã lên đến đỉnh điểm, tôi vờ xua tay: “Đừng náo, đừng náo, im lặng nào.”

Sau đó, tôi đưa đôi mắt lấp lánh nhìn Tạ Du Lễ.

Vài chục năm sau, chỉ cần nghĩ đến ngày hôm nay, anh ấy chẳng phải sẽ cảm động c.h.ế.t đi sao.

Ánh mắt Tạ Du Lễ sâu thẳm dừng lại trên gương mặt tôi, có chút khó xử: “Nhiên Nhiên, hôm nay là để chúc mừng em tốt nghiệp, những chuyện khác để hôm khác rồi nói.”

Không khí đang sôi nổi bỗng chốc lắng xuống. Họ không hiểu Tạ Du Lễ. Thật ra anh ấy đang x/ấu hổ.

Hì hì!

Tôi bước thêm một bước: “Không sao đâu, anh cứ coi như họ không tồn tại.” Tôi lại đưa bó hoa về phía trước, ra hiệu cho anh ấy mau nhận lấy.

Tạ Du Lễ vẫn không đưa tay. Ngược lại, anh lùi lại nửa bước.

Tim tôi lỡ mất một nhịp, ngước nhìn anh. Anh nghiêm túc đấy à?

Tôi nhận ra có điều không hay sắp xảy ra, nhưng không thể c/ứu vãn được nữa.

Tạ Du Lễ cân nhắc lời lẽ, nhẹ nhàng nhưng kiên định từ chối tôi: “Nhiên Nhiên, anh vẫn luôn xem em là em gái.”

Tay tôi buông lỏng, bó hoa rơi xuống đất, tàn tạ, xơ x/ác.

2.

Em gái?

Anh ấy họ Tạ, tôi họ Mạnh. Tám trăm năm trước chưa chắc đã chung một nhà. Em cái nỗi gì mà em!

Tôi hít hít mũi, muốn bật khóc, nhưng chợt nhận ra vẫn còn rất nhiều người ở đây. Vội vàng nén nước mắt trở lại. Sớm biết sẽ bị từ chối, tôi đã không gọi nhiều người đến thế này.

Tôi cúi xuống nhặt bó hoa, lén lút lấy chiếc nhẫn giấu bên trong ra. Sau đó, tôi nhún vai, giả vờ thoải mái nói với Tạ Du Lễ: “Ây da, đùa chút thôi mà, là hình ph/ạt vì chơi thua trò Thử thách hay Sự thật. Anh không tin thì hỏi Hứa Chanh mà xem!”

Hứa Chanh, người bị tôi lôi ra làm bia đỡ đạn, còn hoảng lo/ạn hơn tôi: “À, đúng… đúng đúng đúng! Là Thử thách!”

Tạ Du Lễ nhìn tôi dò xét, không rõ là tin hay không.

Tôi thầm c.ắ.n răng. Dù sao mọi chuyện cũng đã đến nước này, kiểu gì cũng phải ki/ếm chút lợi lộc, “Anh trai! Dạo này em hơi túng thiếu, cho em ít tiền tiêu vặt được không?”

Tạ Du Lễ khoác lên mình khí chất tổng tài, không nói hai lời, chuyển khoản cho tôi hai mươi vạn. Sợ cho ít quá không thể đuổi khéo được tôi, anh còn dặn: “Không đủ thì nói với anh.”

Tôi gật đầu: “Được!” Rồi quay sang những người khác: “Mọi người cứ ăn uống thoải mái, tối nay anh trai tôi bao hết!”

Ban đầu tôi tưởng mình là người biết kiểm soát cảm xúc, biết chấp nhận và buông bỏ.

Không ngờ… Vừa quay lưng đi, cơn đ/au lòng lại ập đến.

“Nhiên Nhiên, chờ mình với!” Hứa Chanh đuổi theo.

Chỉ có một mình cô ấy thương xót tôi.

Tôi cố tỏ ra mạnh mẽ: “Yên tâm đi, mình không sao, cậu không cần an ủi tớ đâu.”

“Không phải! Mình muốn nói là… cậu có thể trả lại tiền cho mình trước không?”

Tôi nghẹn lời. Vì kế hoạch vượt quá ngân sách, nên tôi đã phải mượn tiền của cô ấy.

“Trả cậu, trả cậu!” Tôi lấy điện thoại chuyển khoản cho cô ấy.

Hứa Chanh nhìn số tiền tám vạn đã vào tài khoản, thở phào nhẹ nhõm, “Vậy mình quay lại ăn thêm chút nữa nhé?”

Tôi chê bai mà vẫy tay.

Hừ! Lần sau vẫn sẽ mượn tiền của cô ấy!

3.

Sau ngày hôm đó, tôi rúc ở nhà nửa tháng liền. Chỉ sợ ra ngoài sẽ bị người ta châm chọc vào mặt.

Phải biết rằng, ngoài Tạ Du Lễ ra, không ai tin đó là Thử thách. Ai cũng nói tôi là cóc ghẻ muốn ăn th!t thiên nga.

Kẻ th/ù không đội trời chung của tôi thì càng vui mừng khôn xiết. Ngày nào cũng lảng vảng trong các nhóm chat để cười nhạo tôi.

【Tôi đã nói rồi, phải là Mạnh Quả Nhiên chứ, dám nghĩ dám làm, một chữ thôi—DŨNG!】

【Người dũng cảm sẽ là người đầu tiên được tận hưởng sự từ chối!】

【Tiếc thật, hôm đó tôi bận không đi được, nếu không tôi nhất định sẽ quay lại toàn bộ, chiếu luân phiên trên màn hình lớn ở Quảng trường Thế Kỷ.】

Cô ta nhắn tin gọi tôi đi/ên cuồ/ng, tôi giả vờ không thấy.

Danh sách chương

3 chương
14/04/2026 15:48
0
14/04/2026 15:48
0
14/04/2026 15:48
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Cô chăm sóc mẹ chồng mắc chứng mất trí suốt tám năm, nhưng sau đám tang lại nhận được đơn ly hôn, đến khi mở két sắt mới bàng hoàng biết ngôi nhà đã đổi chủ

Chương 12

7 phút

Giếng nước bỏ hoang mỗi đêm đều báo mực nước, cô lần theo mười ba ghi chép mới phát hiện cha không phải người đầu tiên che giấu sự thật

Chương 11

9 phút

Tiệc tất niên cận kề, cô bị ép 'tự nguyện thôi việc', mở 27 bản ghi tăng ca mới hay tin sếp đã tính cả tiền bồi thường thôi việc vào tiền thưởng của mình.

Chương 12

11 phút

Cha nhập viện rồi không nhận ra cô, em trai liền đưa ra hợp đồng tặng cho bắt cô dọn nhà, đến khi điều tra ra mới biết người làm chứng vốn không hề có mặt.

Chương 11

13 phút

Ôn Kiều

Chương 9

15 phút

Chồng thất nghiệp ép bán nhà hồi môn trả nợ cho anh trai, cô kiểm tra lịch sử chuyển khoản 10 năm mới bàng hoàng nhận ra cả nhà chồng coi mình là cây ATM di động

Chương 12

20 phút

Cha dượng tái hôn rồi gạch tên cô khỏi công ty gia tộc, sau khi truy vết mười bảy khoản thanh toán, cô mới phát hiện ra một công ty ma đứng tên mẹ kế.

Chương 12

22 phút

Công ty cáo buộc cô làm lộ danh sách khách hàng, nhưng sau khi trích xuất hai mươi ba email, cô mới bàng hoàng phát hiện sếp mình đã bán dữ liệu cho đối thủ từ lâu.

Chương 12

27 phút
Bình luận
Báo chương xấu