Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Buổi chiều là lần đầu tiên tôi đi gặp mặt Chu Dịch Nhiên.
Trò chuyện trên mạng với anh ấy nửa tháng, tôi thấy ngoại trừ cái nết hơi gợi đò/n ra thì mọi thứ khác của người này đều ổn: tính tình tốt, nhiệt tình, lại hài hước. Hơn nữa, chúng tôi có khá nhiều sở thích chung.
Tôi không biết liệu mình có thể thích một người khác được nữa hay không, nhưng có thêm một người bạn hợp cạ thì chẳng bao giờ là thừa cả.
Hôm nọ, trong một phút bốc đồng, thậm chí tôi còn kể cho anh ấy nghe lịch sử yêu đơn phương bi thảm của mình. Phản ứng của anh ấy cũng chẳng khác mấy người bạn thân của tôi là bao, trêu chọc tôi một trận ra trò.
Chiều nay anh ấy đi đ/á bóng với bạn, thế là rủ tôi đi cùng luôn.
Trước đó tôi chưa từng gặp anh ấy, tìm trong ảnh tốt nghiệp tiểu học cũng không thấy tên.
Vì là đến nhà thi đấu bóng rổ nên anh ấy mặc rất thoải mái tự nhiên. Tôi cũng nhập gia tùy tục, mặc đại một bộ quần áo rộng rãi rồi ra khỏi nhà.
Cái nắng chiều hè chói chang đến lười biếng, nhiệt độ chẳng những không giảm mà không khí lại còn oi nồng, bức bối.
Bọn họ hẹn nhau ở một nhà thi đấu.
Tôi ghé tiệm tạp hóa bên ngoài m/ua một túi to toàn kem. Lúc chuẩn bị đi vào thì bị nhân viên cản lại, quy định không được mang đồ ăn vào nhà thi đấu.
......Thế là tôi đành ngồi trên chiếc ghế đ/á dưới bóng râm trước cửa bắt đầu gặm kem.
"Tưởng... Niên…Niên?" Ngay lúc tôi gặm kem đến mức buốt hết cả răng, cơn gió thổi qua mang theo một giọng nam trong trẻo.
Ngẩng đầu lên nhìn tôi mới thấy gương mặt của một chàng trai với mái tóc đen ngắn khẽ bay trong gió. Đôi mắt anh hơi cong cong, rõ ràng là anh ấy đang cười.
"Chu Dịch Nhiên?" Trò chuyện với anh ấy trên mạng bao lâu nay, tôi thật không ngờ anh lại có một vẻ ngoài nho nhã, thanh tú và điển trai đến vậy.
Anh gật đầu rồi ngồi xuống bên cạnh tôi. Nhìn thấy túi kem tôi để giữa ghế đ/á thì không nhịn được mà bật cười.
"Ăn đi ăn đi, răng em buốt đến mức sắp rụng luôn rồi." Tôi đẩy túi kem về phía anh.
Lúc mới ngẩng đầu nhìn thấy anh, tôi còn cảm giác hơi xa cách, nhưng tiếng bật cười của anh đã phá tan tành cái bầu không khí xa lạ ấy.
"Sao em m/ua nhiều thế này?"
"Thì m/ua cho mọi người mà. Em còn chọn cẩn thận đủ vị luôn đấy."
Anh lấy điện thoại ra: "Để anh gọi bọn họ ra đây. Ăn kiểu này thì chắc chắn sẽ bị Tào Tháo rượt mất."
"Đúng đó! Em cảm thấy bây giờ trong bụng lạnh toát cả rồi đây này." Tôi nhăn mặt nhìn anh nói.
Anh lại bật cười, một tay cầm que kem, một tay gõ chữ nhắn tin.
"Sao anh lại chạy ra đây? Em định ăn xong sẽ vào tìm mọi người."
Anh khẽ nhướng mày, liếc nhìn tôi: "Thấy em lâu quá không tới, tưởng đâu bị lạc đường rồi chứ."
"Trông em giống người không đáng tin đến thế sao?"
Anh nhìn túi kem giữa ghế rồi lại ngước lên nhìn tôi: "Hửm?"
Tôi không nhịn được muốn cười: "Không nể mặt nhau chút nào vậy, thế này thì còn nói chuyện tử tế làm sao được nữa."
Cuối cùng anh cũng gọi hết mấy cậu bạn thân ra. Một đám con trai cao to đứng quây thành vòng tròn ăn kem khiến bác bảo vệ đi qua đi lại lườm mấy vòng. Cái cảnh tượng đó đúng là vừa quái dị lại vừa buồn cười.
Trái ngược với vẻ ngoài thư sinh, Chu Dịch Nhiên trên sân bóng không hề thu mình chút nào. Dù nét mặt trông có vẻ lười biếng, nhưng tay chân anh di chuyển không ngừng, dáng vẻ cực kỳ nhanh nhẹn, hệt như một con báo gấm.
Vừa có tính chuyên môn cao lại vừa mãn nhãn.
Tôi không kiềm chế được mà nhớ đến Tần Sở.
Thời đi học anh ta cũng chơi bóng rổ. Tôi chưa từng bỏ sót trận nào của anh ta. Tần Sở cũng luôn là tâm điểm của đám đông, là MVP của trận đấu.
Tôi từng ngây thơ tưởng rằng mình cũng ở trong tầm mắt của anh ta.
Nhưng quanh sân bóng lúc nào cũng chen chúc từng tốp từng tốp những cô gái bằng tuổi, làm sao tôi lọt vào mắt anh ta cho được.
Tôi kỳ vọng rất lâu, tự mình đa tình suốt chừng ấy thời gian, và cuối cùng chính khoảng thời gian đằng đẵng ấy đã cho tôi câu trả lời rõ ràng nhất.
Kết thúc trận đấu, cả nhóm kéo nhau đi tắm và thay quần áo. Tôi ngồi đợi ở bồn hoa bên ngoài cùng vài cô gái khác, đều là "người nhà" của đội bóng.
Mấy cô gái cứ nhìn tôi cười tủm tỉm. Tôi lấy tay quệt nhẹ lên mặt, trong lòng thầm thắc mắc chắc trên mặt không dính thứ gì bẩn chứ.
"Cậu là Niên Niên phải không?"
Tôi gật đầu.
"Cậu là bạn gái của Tiểu Nhiên Nhiên à?"
Tiểu...... Nhiên Nhiên á?
Tôi xua tay, lắc đầu nguầy nguậy: "Không phải, không phải đâu ạ, chỉ là đối tượng xem mắt chưa bắt được sóng của nhau thôi."
Các cô gái phá lên cười: "Xem mắt á? Tiểu Nhiên Nhiên chuyển tính từ bao giờ thế?"
Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, rồi lại quay sang nhìn tôi đầy ẩn ý.
Chưa đợi tôi kịp đáp lời.
Giọng nói mang ý cười của Chu Dịch Nhiên đã vang lên bên tai: "Làm gì đấy? Vây quanh người ta thế không thấy nóng à?"
Chương 3:
Chương 11
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook