Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
14.
Buổi trị liệu cuối cùng được ấn định vào ngày thứ Ba tuần thứ hai của tháng Mười Hai.
Sáng hôm đó tôi thức dậy từ rất sớm, hơn 5h đã mở mắt. Ngoài cửa sổ trời vẫn tối mịt, những tấm tản nhiệt kêu ù ù, màn hình điện thoại hiển thị âm 90 độ.
Tôi nằm trên giường, nhìn trần nhà và nghĩ về những chuyện vu vơ.
Chẳng hạn như, sau khi việc trị liệu kết thúc, văn phòng của tôi sẽ trống đi rất nhiều chỗ. Áo khoác của anh, sách của anh, tập hồ sơ của anh, cả dây sạc của anh nữa, tất cả rồi sẽ được mang đi.
Chẳng hạn như, chị b/án cơm ở nhà ăn sẽ không còn hỏi "Bùi trưởng quan hôm nay muốn ăn gì" nữa.
Chẳng hạn như, lời "ngủ ngon" mỗi tối liệu có còn tiếp tục. Hay như chiếc khăn quàng cổ kia. Đến tận bây giờ tôi vẫn chưa trả, mà anh cũng không đòi. Nó được xếp gọn gàng đặt bên gối, tối nào tôi cũng nhìn thấy. Có đôi khi tôi cầm nó lên, không phải để ngửi gì cả - vì đa số lúc ấy thực sự chẳng ngửi thấy gì, chỉ là nắm lấy để cảm nhận sự mềm mại đó thôi. Sau đó lại đặt xuống và đi ngủ. Tôi cũng không nhớ rõ thói quen này bắt đầu từ khi nào nữa.
7h, tôi dậy vệ sinh cá nhân rồi ra nhà ăn. Tôi lấy hai cái bánh bao và một bát cháo, ngồi trong góc chậm rãi ăn.
Điện thoại rung lên.
Là Bùi Chinh: [Hôm nay là lần cuối rồi.]
[Ừm.]
[Căng thẳng không?]
[Tôi là bác sĩ, tôi không căng thẳng. Anh thì sao?]
Một lúc sau anh trả lời: [Có một chút.]
Bùi Chinh nói anh căng thẳng. Đây đại khái là lần đầu tiên kể từ khi quen biết, tôi nghe anh thừa nhận cảm xúc này.
[Đừng căng thẳng.] Tôi gõ chữ: [Giống như mọi lần thôi, quy trình bình thường.]
[Tôi biết. Không phải căng thẳng vì chuyện trị liệu.]
[Vậy thì vì cái gì?]
Anh không trả lời nữa. Tôi đợi ba phút. Đúng vậy, chính là cái ba phút ấy - nhưng không đợi được hồi âm.
Tôi đặt điện thoại xuống, ăn xong bữa sáng rồi đi về khoa.
Buổi sáng tôi xử lý vài ca bệ/nh ngoại trú thông thường, trưa ăn hộp cơm tại văn phòng, một giờ chiều bắt đầu chuẩn bị khí cụ và vật liệu trị liệu.
Hai giờ rưỡi, Trần Khác đến.
"Lần cuối cùng rồi." Anh ấy đứng ở cửa phòng trị liệu, kiểm tra lại toàn bộ thiết bị một lượt, "Hôm nay tôi sẽ trực tiếp giám sát bên ngoài suốt cả quá trình."
"Thì lần nào chẳng vậy."
"Lần này khác. Thao tác hôm nay là bước then chốt nhất trong cả liệu trình, đóng kín đoạn cuối cùng của vòng lặp phản hồi tuyến thể. Bước này xong là vòng lặp sẽ hoàn toàn được sửa chữa, tin tức tố của anh ấy sẽ tự điều chỉnh về mức bình thường trong vòng hai đến ba tuần tới."
"Em biết."
"Nhưng bước này cũng rủi ro nhất. Khoảnh khắc đóng kín, tuyến thể sẽ có một đợt xuất ra toàn công suất trong thời gian ngắn, giống như hiện tượng xung điện khi đóng mạch. Thời gian rất ngắn, chỉ khoảng mười đến mười lăm giây, nhưng trong mười mấy giây đó, nồng độ tin tức tố sẽ đạt tới đỉnh điểm."
"Còn cao hơn cả lần bạo phát trước sao?"
"Về lý thuyết thì không, vì lần này là giải phóng có kiểm soát, nằm trong dự tính, chứ không phải bạo phát do kích ứng. Nhưng bản thân nồng độ sẽ rất cao." Anh ấy nhìn tôi, "Hiện tại hoạt tính thụ thể của cậu là bao nhiêu?"
"Không phẩy sáu mươi bảy." Đó là dữ liệu tuần trước. Tuần này vẫn chưa đo.
"Trước khi bắt đầu hôm nay hãy đo lại lần nữa."
"Vâng."
2h45 phút, tôi dán miếng giám sát mới, thực hiện đo tức thời. Khi kết quả hiện ra, tôi nhìn màn hình và im lặng vài giây.
0.71 - một tuần tăng bốn điểm. Vẫn nằm trong lằn ranh an toàn, nhưng chỉ còn cách mốc 0.80 đúng 0.9 nữa thôi.
Trần Khác hỏi qua máy liên lạc: "Bao nhiêu?"
"Không phẩy bảy mươi mốt."
Anh ấy im lặng một lúc rồi nói, "Có thể tiếp tục. Nhưng Tống Dã, trong quá trình trị liệu hôm nay nếu cậu có bất kỳ… bất kỳ… sự thay đổi nào về cảm nhận chủ quan, phải lập tức báo cho tôi."
"Rõ."
Đúng 3h, Bùi Chinh gõ cửa. Anh bước vào phòng trị liệu, vẫn giống như mọi lần trong suốt mấy tháng qua, ngồi lên ghế và nhìn tôi. Nhưng hôm nay có gì đó không giống. Anh mặc chiếc áo hoodie màu xám đậm - chiếc mà anh đã mặc vào ngày đầu tiên đi xem rừng ngân hạnh, tóc tai hơi rối hơn bình thường, giống như trước khi ra khỏi cửa đã do dự rất lâu xem có nên chỉnh lại không, rồi cuối cùng quyết định mặc kệ.
"Sẵn sàng chưa?" Tôi hỏi.
"Ừm."
"Hôm nay là lần cuối, thời gian thao tác khoảng sáu mươi đến bảy mươi phút. Cuối cùng sẽ có một đợt cao trào ngắn từ mười đến mười lăm giây, có thể anh sẽ thấy khó chịu, nhưng sẽ qua nhanh thôi."
"Được."
"Có vấn đề gì không?"
Anh nhìn tôi, mấp máy môi định nói gì đó rồi lại thôi. "Không có gì."
"Vậy bắt đầu nhé."
Anh nhắm mắt lại, tin tức tố bắt đầu giải phóng. Tôi cầm máy can thiệp, bắt đầu thao tác cuối cùng. Năm mươi phút đầu mọi việc suôn sẻ. Vòng lặp phản hồi của tuyến thể dưới sự dẫn dắt của thiết bị đang dần khép lại từng đoạn một, giống như những mảnh ghép cuối cùng của một bức tranh, khớp vào nhau không một kẽ hở.
Sự chú ý của tôi tập trung cao độ, tay rất vững, nhịp thở bình thản. Miếng dán giám sát lặng lẽ nháy đèn xanh. Đến phút thứ năm mươi lăm, tôi hoàn thành việc đóng kín đoạn áp chót.
"Còn đoạn cuối cùng." Tôi nói vào máy liên lạc, "Chuẩn bị tiến vào giai đoạn đóng mạch."
"Nhận rõ." Giọng Trần Khác vang lên từ bên ngoài, "Tất cả thiết bị khẩn cấp đã sẵn sàng, túc trực bất cứ lúc nào."
Chương 11
Chương 6
Chương 9
Chương 17
Chương 10
Chương 13
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook