Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Tai nạn nghề nghiệp
- Chương 03
Hắn gi/ật phăng cà vạt cùng cổ áo, chiếc cúc b/ắn thẳng vào mặt tôi, lộ ra vùng da cổ đỏ ửng như sắp chảy m/áu.
Tôi chộp lấy chiếc đèn bàn đầu giường, dồn hết sức bình sinh đ/ập mạnh vào trán hắn.
M/áu từ trán hắn chảy ròng ròng, hắn chẳng màng, đưa tay lên quệt phăng.
Hắn túm ch/ặt lấy cổ họng tôi, mắt tôi dần mờ đi, n/ão bắt đầu thiếu oxy.
Tôi như con cá sắp ch*t đuối, vật vã túm lấy ve áo hắn.
Gương mặt hắn càng lúc càng gần, ngay trước khi tôi ngạt thở, hắn đã ép môi vào.
Một nụ hôn đ/au đớn, vị tanh của m/áu.
Th/uốc phát tác, toàn thân tôi rũ rượi chẳng còn chút lực. Chỉ biết nhìn ngón tay nhuốm đầy m/áu của hắn lướt nhẹ trên má, trên cổ tôi, để lại vệt m/áu loang ngoằn ngoèo.
Hắn cúi sát, ánh mắt sâu thẳm như diều hâu lúc nửa đêm, cuồn cuộn d/ục v/ọng chực chờ nuốt chửng.
Quá gần, gần đến nỗi hơi thở của hai người quyện vào nhau.
"Ngoan nào, đừng giãy giụa, em sẽ không sao đâu" Giọng hắn khàn đặc dưới lớp vỏ điềm tĩnh là sự cuồ/ng lo/ạn không thể kiềm chế, tựa sư tử đực đang thịnh nộ.
Th/uốc ngấm, tôi ngất đi.
Khi mở mắt, tứ chi tôi đã bị c/òng ch/ặt vào bốn góc giường.
Đêm qua chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng tôi đã bị bắt.
Lâm Kiều đứng cạnh giường, bộ đồ đuôi tôm ôm lấy vòng eo thon, vẻ mặt vẫn lạnh tanh.
Hắn cúi người đặt khay đồ ăn lên tủ đầu giường, cử chỉ thanh lịch đến khó tả, khác hẳn con người bạo liệt đêm qua: "Chuyện tối qua, xin lỗi"
"Thả tôi ra"
"Xét thấy em đã cố ám sát tôi, rất tiếc là không thể"
Tôi cười lạnh: "Vậy anh định làm gì? Báo cảnh sát?"
Hắn bất ngờ bật cười: "Làm sao tôi nỡ"
Nụ cười ấy tựa băng sơn tan chảy, liễu non đ/âm chồi.
Tôi ngẩn người một chập, rồi nghiến răng: "Anh không gi*t tôi, tôi nhất định sẽ gi*t anh"
Hắn điềm nhiên: "Tùy em"
"Nào, ăn sáng đi đã"
Hắn đưa sandwich đến miệng tôi, tôi quay mặt làm ngơ.
"Tôi cần đi vệ sinh"
"Không lẽ em định ị lên giường?"
"Đừng có thô tục như vậy"
Hắn nhướng mày tỏ vẻ không hài lòng, tôi trừng mắt thách thức.
Mười giây sau, hắn thở dài, cam tâm tình nguyện mở khóa c/òng.
Vừa mở khóa, hắn vừa xoa nhẹ vết hằn đỏ trên cổ tay tôi.
Tay hắn lạnh ngắt, lại có chút chai sạn, cảm giác thô ráp khiến da tôi nổi gai ốc.
Mở c/òng chân trước, rồi đến tay.
"Cách" một tiếng, ngay khi chiếc c/òng cuối cùng vừa mở, tôi phang một quyền vào thái dương hắn.
Đùa à, tôi chính là thần đồng trong giới sát thủ cơ mà. Ăn cú đ/ấm này, hắn phế chắc rồi.
Chương 8
Chương 9
Chương 13
Chương 10
Chương 14
Chương 12
Chương 10
Chương 19
Bình luận
Bình luận Facebook