Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
「Được.」
Ta không ở thiên các nữa.
Tiêu Huyền Yến ban cho ta một phủ đệ bên ngoài cung.
Ngay phía đông hoàng thành.
Cách cung không xa.
Cưỡi ngựa một nén hương là tới.
Ngày đầu tiên chuyển vào, ta vui sướng đến mức chạy quanh sân ba vòng.
「Tự do.」
「Đây chính là tự do.」
Tiểu thái giám chạy theo ta, mặt mũi tái mét.
「Công tử, Người đừng chạy nữa.」
Ta dừng lại.
「Ngươi thì hiểu cái gì?」
「Đây là niềm vui sướng tột độ sau khi ra tù đấy.」
Nhưng niềm vui sướng của ta chỉ kéo dài đúng một đêm.
Ngày hôm sau, Tiêu Huyền Yến đã tới.
Còn mang theo một đống tấu chương.
Ta nhìn y ngồi trên chiếc sập mềm mới m/ua của ta, chậm rãi lật tấu chương.
Cả người đều không ổn.
「Bệ hạ.」
「Đây là nhà của ta.」
Y nói:
「Trẫm biết.」
「Người mang tấu chương tới nhà ta?」
「Ừm.」
「Người không có ngự thư phòng sao?」
「Có.」
「Vậy Người tới đây làm gì?」
Tiêu Huyền Yến ngước mắt nhìn ta.
「Làm phiền ngươi.」
Ta: 「......」
Lúc trước ta miệng đ/ộc làm gì cơ chứ?
Ta ngồi bên cạnh cắn hạt dưa.
Y phê tấu chương.
Khi phê đến mức phiền lòng, y hỏi ta:
「Ngươi thấy thế nào?」
Ta nhổ vỏ hạt dưa.
「Kẻ này vẫn nói nhảm nhiều quá.」
Tiêu Huyền Yến cầm bút phê:
Lời nói nhảm quá nhiều.
Ta kinh ngạc.
「Người có thể đừng lần nào cũng viết thật không?」
Y thản nhiên đáp:
「Ngươi nói đúng.」
Ta lập tức ngồi thẳng người.
「Vậy ta nói ta muốn làm tể tướng.」
Y nói:
「Ngày mai để Lại bộ soạn chỉ?」
Ta sợ đến mức rơi cả hạt dưa.
「Đừng.」
「Ta không chịu nổi đâu.」
Tiêu Huyền Yến nhìn ta cười.
Ngày tháng trôi qua dần dần trở nên không ra làm sao cả.
Ban ngày y lên triều.
Ta ở trong phủ ngủ, cắn hạt dưa, nghe hát.
Buổi tối có khi y tới.
Có khi không.
Tới thì mang theo tấu chương.
Không tới thì sai người đưa đồ ăn.
Ban đầu ta ngoài miệng chê phiền.
Sau này ngày nào y không tới, ta lại đi quanh sân hai vòng.
Tiểu thái giám hỏi:
「Công tử tìm gì vậy?」
Ta nói:
「Tìm muỗi.」
「Mùa đông không có muỗi.」
Ta lườm hắn.
「Ngươi quản ta à.」
Tiểu thái giám cúi đầu.
Rõ ràng là không tin.
Khi Tiêu Huyền Yến tới lần nữa, ta ngồi dưới hiên.
Cố ý hỏi:
「Bệ hạ ngày nào cũng chạy tới chỗ ta thế này, không sợ sử quan viết bậy sao?」
Y nói:
「Chúng không dám.」
Ta cắn hạt dưa.
「Vậy Bệ hạ sợ gì?」
Tiêu Huyền Yến nhìn ta.
Một lúc lâu sau, y nói:
「Sợ ngươi chạy.」
Vỏ hạt dưa trong tay ta rơi xuống.
Câu này y từng nói trước kia.
Nhưng lần này không giống.
Trước kia y nh/ốt ta trong cung.
Giờ y cho ta phủ đệ, cho ta tự do.
Lại còn nói sợ ta chạy.
Ta bỗng nhiên không thốt nên lời.
Y bước lại gần, ngồi xuống bên cạnh ta.
「Ôn Chiết Ngọc.」
「Nếu ngươi muốn đi, bất cứ lúc nào cũng có thể đi.」
「Trẫm không ngăn ngươi.」
Ta cúi đầu nhìn tay mình.
「Vậy mà Người vẫn sợ?」
「Sợ.」
「Người là hoàng đế.」
「Hoàng đế cũng sẽ sợ.」
Lòng ta mềm nhũn đến mức không còn gì để nói.
Ngoài miệng lại bảo:
「Đồ vô dụng.」
Tiêu Huyền Yến cười khẽ.
「Ừm.」
「Trẫm vô dụng.」
Ta ngoảnh đầu.
「Ta nói gì Người cũng ừ à?」
Y nhìn ta.
「Ừm.」
Ta tức đến bật cười.
Y vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta.
Lần này không nắm quá ch/ặt.
Ta bất cứ lúc nào cũng có thể rút ra.
Ta cúi đầu nhìn một cái.
Không rút ra.
6
11
Chương 19
Chương 18.
Chương 13
Chương 9
Chương 11
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook