Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cát Vân vẫn mỉm cười với dáng vẻ mây nhạt gió thanh, "Nói thật lòng, so với cái tính khí điệu bộ của em trai con thì ta lại đ.á.n.h giá cao kiểu người như con hơn. Thật là đáng tiếc, nếu con là một Omega thì ta thực sự không ngại để Vệ Hàng cưới con đâu."
03.
Giọng điệu khá bình thản, nhưng lời nói ra lại tự mang theo một luồng ngạo mạn. Tôi dang tay: "Cảm ơn ông Cát đã đ.á.n.h giá cao, tiếc là tôi không có phúc hưởng thụ. Thời gian của ông quý báu, chúng ta vào thẳng vấn đề chính đi."
"Ta thích sự sảng khoái của con." Cát Vân chạm vào thiết bị cá nhân trên vòng tay, nói: "Con cứ ra giá đi, coi như là chút bù đắp cho những năm qua."
Chủ động đưa tiền cho tôi, dĩ nhiên là còn kèm theo yêu cầu khác, "Ra giá, rồi sau đó thì sao?"
"Sau đó, hãy tìm một thành phố cách xa Thủ đô, bắt đầu một cuộc sống mới thật tốt. Ừm, tốt nhất là, hãy đến một nơi mà Vệ Hàng không bao giờ có thể đặt chân tới." Cát Vân mỉm cười híp mắt: "Con có làm được không?"
Ý tứ rõ rành rành là muốn tôi đừng bao giờ xuất hiện trước mặt Vệ Hàng nữa. Tôi giơ hai ngón tay lên, "Được thôi, cho tôi hai trăm triệu."
Cát Vân sảng khoái nhập con số. Ba giây sau, thông báo từ ngân hàng trực tuyến báo về, tài khoản của tôi vừa nhận thêm hai trăm triệu, "Hợp đồng điện t.ử cũng gửi cho con rồi, ký luôn một thể đi."
Tôi hoàn tất việc ký kết điện tử, đứng dậy nói: "Cảm ơn sự hào phóng của ông Cát, tôi đi dọn đồ rời khỏi đây ngay đây."
Cát Vân níu lại: "Cũng không cần gấp gáp thế, vài ngày nữa Vệ Hàng và Nguyệt Nguyên đính hôn, con không tham dự sao?"
Tôi đùa lại: "Ông Cát tâm huyết thật đấy, không sợ tôi đến cư/ớp chú rể à?"
Cát Vân cười khanh khách: "Sao có thể chứ? Con không có bản lĩnh đó đâu."
Nói cái gì mà "đ/á/nh giá cao kiểu người như tôi", thực chất từ tận đáy lòng Cát Vân vốn dĩ coi thường tôi. Đúng là đồ cáo già mặt cười. Tôi thầm lẩm bẩm trong lòng.
Cát Vân nhấn mạnh: "Dự xong tiệc đính hôn rồi hãy đi, chúng ta đều hy vọng con có mặt."
Thử thách lòng phục tùng sao? Muốn xem tôi có thực sự thỏa hiệp hay không? Vừa nhận của người ta "hai mục tiêu nhỏ", dĩ nhiên tôi sẽ không làm mình làm mẩy. Tôi sảng khoái nhận lời: "Vậy thì cảm ơn lời mời của ông Cát, tôi nhất định sẽ đến đúng hạn."
Tiệc đính hôn được tổ chức tại sảnh tiệc của biệt thự nhà họ Vệ, đây cũng là lần đầu tiên Vệ Hàng lộ diện sau khi tỉnh lại. Hiện trường bữa tiệc rực rỡ xa hoa như gấm thêm hoa, khắp nơi bày đầy những đóa hồng Floyd được vận chuyển từ tinh cầu nông nghiệp về.
Mặc dù tôi là khách khứa bên phía nhà họ Lâm, nhưng chỗ ngồi lại bị xếp tận xó xỉnh góc kẹt, chỉ có thể thông qua màn hình 3D truyền hình trực tiếp để theo dõi tình hình trên sân khấu. Trên đài, dàn nhạc giao hưởng đang biểu diễn, vẫn chưa đến lúc Vệ Hàng và Lâm Nguyệt Nguyên xuất hiện.
Xung quanh đều là những vị khách tôi không quen biết, ăn vài món khai vị tôi đã thấy mất hết cả ngon. Cảm giác mình giống như một gã hề, bị nhà họ Vệ và nhà họ Lâm xoay như chong chóng. Dù sao tôi cũng đã lộ diện rồi, coi như là phối hợp với họ xong rồi chứ?
Tôi vứt chiếc khăn ăn vừa lau miệng xuống, tự mình đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi.
Hành lang dài bên ngoài sảnh tiệc, một đầu thông với chính trạch nhà họ Vệ, đầu kia thông với vườn hoa. Trước đây khi chăm sóc Vệ Hàng, tôi thường đẩy xe lăn đưa anh đến vườn hoa tản bộ - bởi vì tôi rất thích những chú bướm được nuôi trong đó. Tiếc là sau này không còn cơ hội đến nữa rồi... Tôi nuối tiếc nghĩ thầm.
Tôi vừa định đi ra phía lối thoát thì phía trước đột nhiên xuất hiện ba Alpha.
"Đây chẳng phải là Lâm Tinh Trạch sao? Thật là khéo quá."
Alpha vừa lên tiếng có vóc dáng cao lớn vạm vỡ, mái tóc xoăn tự nhiên. Tôi đang cố gắng nhận mặt thì gã tóc xoăn đã cúi người về phía tôi.
"Sao thế? Không nhận ra tôi à?"
Cái giọng điệu cợt nhả này lập tức khơi dậy những ký ức chẳng mấy vui vẻ trong tôi. Đó là bạn học hồi cấp Ba.
Trước năm 15 tuổi, tôi sống cùng ba ở một làng chài nhỏ xa rời đô thị phồn hoa. Sau này ba bị người ta h/ãm h/ại, gánh lấy khoản n/ợ khổng lồ rồi mắc bệ/nh. Ba lâm vào đường cùng, đành phải gửi gắm tôi cho Lâm Đông. Chẳng bao lâu sau ba qu/a đ/ời, Lâm Đông đưa tôi về nhà họ Lâm, cho tôi và Lâm Nguyệt Nguyên học cùng một trường quý tộc.
Lâm Nguyệt Nguyên không muốn người ta biết mình có một người anh song sinh là Beta, cậu ta tung tin đồn ở trường, nói tôi là đứa con riêng do tiểu tam sinh ra. Một đám con em nhà giàu để "trút gi/ận" thay Lâm Nguyệt Nguyên, hoặc là vì rảnh rỗi quá hóa rồ, đều lấy việc b/ắt n/ạt tôi làm vinh dự. Nhóm ba người này chính là một trong số đó.
Tôi cười lạnh: "Không quen, ch.ó ngoan thì không chắn đường."
Tôi định lách qua họ thì gã tóc xoăn lại tóm ch/ặt lấy cánh tay tôi.
"Vậy để tao giúp mày nhớ lại." Gã lôi tuột tôi ra trước mặt, một tay th/ô b/ạo nâng cằm tôi lên.
"Chậc chậc..." Gã tóc xoăn giở giọng l/ưu m/a/nh: "Gương mặt xinh đẹp thế này, tiếc là lại là một Beta."
Alpha đứng bên cạnh trêu chọc: "Beta mới tốt, chơi kiểu gì cũng không sợ mang bầu."
Tiếc cái con khỉ! Chơi mẹ mày đi!
Tôi dứt khoát rút bình xịt hơi cay từ túi áo vest ra, nhắm thẳng vào mặt gã mà nhấn nút.
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 10
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook